Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1584 lượt.
mình đang thiếu thốn.
Anh khẽ ngả người vào lưng ghế, nhắm mắt lại vẫn có thể thấy cô đang nhảy loi choi trước mặt, vui vẻ gọi anh là “đốc tờ Lù”. Còn nhớ hồi mới hẹn hò, lần đầu tiên đến căn hộ của anh, cô đứng bên tủ áo, lấy bộ vest của anh ra gí chiếc mũi xinh vào cổ áo ngửi ngửi. Sau đó láu lỉnh làm mặt ghen tuông nói, hình như có mùi nước hoa. Anh rũ rũ áo, những hạt bụi li ti bay lên, cô chau mày hắt hơi liền mấy tiếng. Lục Thiều Trì, cái áo này bao lâu không mặc rồi? Cô bịt mũi hỏi. Anh cười giễu cô, mua về mãi không có dịp mặc thế mà lại ngửi thấy mùi nước hoa, đúng là mũi cún. Cô chống nạnh nói, quần áo mua về không mặc, sắp bị nhậy cắn thủng rồi, Lục Thiều Trì, anh cứ bừa bãi thế này à? Anh nhớ rõ lúc đó mình trả lời thế nào, anh nói: Làm thế nào được, ai bảo nhà anh thiếu một nữ chủ nhân chứ?
Hóa ra, ngay từ lúc ấy anh đã muốn sống trọn đời với cô. Thực ra cô không biết chăm sóc người khác, nấu cơm cơm khê, xào rau rau cháy, giặt quần áo thì phải cầm theo sách hướng dẫn để thao tác máy giặt, rửa bát thì thường xuyên làm đứt tay... Cô thậm chí còn không biết chăm sóc bản thân, lúc thì quên uống thuốc, lúc lại bất cẩn uống thuốc quá đát... những chuyện ấy toàn là chuyện thường ngày ở huyện, anh không dám hình dung nữa. Lần này Dĩ Mạch đột ngột biến mất khiến anh liên tục nghĩ đến những tình huống xấu nhất.
Anh và Dĩ Mạch không còn thời gian để bỏ lỡ nữa. Khi Dĩ Mạch chấp nhận lời cầu hôn của anh, anh đã là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới. Nhưng đúng lúc anh cảm thấy mình đang từng bước từng bước tiến vào trái tim cô, thì tất cả lại rối tung lên.
Dĩ Mạch, em ở đâu?
Anh nhìn về phía xa xa, trước mắt là biển mây mênh mông, cảnh máy bay khổng lồ đè lên bóng trời chiều, cắt bầu trời thành hai màu lam và vàng rõ rệt. Một chút ánh sáng mỏng như cánh ve tràn ra giữa mây trời. Thời khắc hoàng hôn buông xuống thật tráng lệ, từ trên máy bay ngắm nhìn mây chiều chầm chậm sa xuống, anh thấy bồi hồi, xúc động. Anh bỗng thấy trong tim le lói chút ánh sáng, tựa như ráng chiều không chịu lắng mình ở nơi vô tận, gắng gượng xuyên qua tầng mây. Tình yêu của anh giống như tia sáng yếu ớt này, cho dù là sắp tắt hẳn cũng quyết không buông xuôi.
Dĩ Mạch, em nghe thấy chưa? Cho dù có thế nào, anh cũng không buông xuôi.
Anh nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, kim cương cứng nhọn, đâm vào lòng bàn tay anh đau âm ỉ.
Máy bay xuyên qua tầng mây, chậm rãi hạ cánh, từng đám vàng kim mở ra như cuộn tranh thủy mặc. Sân bay thủ đô sáng rực như ban ngày, lúc bước ra khỏi sân bay, tâm trạng bị dồn nén khiến Lục Thiều Trì quyết tìm ra lối thoát. Dĩ Mạch, cho dù em có ở đâu, anh cũng nhất định sẽ tìm thấy em.
Không dừng lại, anh bắt xe đi thẳng đến nơi Trần Sở Dương tập huấn. Đến được ký túc xá của Trần Sở Dương thì trời đã tối hẳn. Trần Sở Dương lúc này cũng đang lo lắng không yên, vừa nhìn thấy Lục Thiều Trì đẩy cửa vào, anh bật dậy.
“Thiều Trì, cậu đến đây làm gì? Bị thương thế nào rồi? Hôm đó cậu làm tôi sợ gần chết! Hân Nhan về chưa? Cậu gặp cô ấy chưa?”. Anh túm lấy Lục Thiều Trì nhìn chăm chăm.
“Khoan hẵng hỏi những chuyện đó, em hỏi anh, Dĩ Mạch đang ở đâu?”. Lục Thiều Trì không muốn mất thời gian vào chuyện hỏi han, anh vội vã hỏi.
“Cậu chưa đi đón Dĩ Mạch về à? Cậu đến Bắc Kinh làm gì? Dĩ Mạch gặp chuyện rồi!”, Trần Sở Dương có vẻ nóng nảy nói. “Dĩ Mạch gặp chuyện rồi”, câu nói này xác định mọi dự cảm xấu của anh, tim Lục Thiều Trì như ngừng đập.
Thành phố buồn cô đơn
Họ tưởng rằng sự sỉ nhục đó giống một con dao găm, có thể làm cô tổn thương, làm cô đau, nhưng không biết con dao găm này cũng có thể trở thành vũ khí giúp cô mạnh mẽ, giúp cô vững bước.
Trong phòng không khí rất khô và lạnh. Cô cứ ôm lấy đầu gối như đứa trẻ sơ sinh nhớ bụng mẹ, ngồi im không nhúc nhích. Cô khẽ vùi đầu vào hai cánh tay, tóc mái rủ xuống vừa đủ che khuất mắt cô.
“Cô vẫn không chịu khai gì hết à?”. Viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn có phần bất lực nhìn cô gái đang ngồi dưới đất. Anh đi ra ngoài rót cốc nước, cô liền xê dịch từ trên ghế ra góc phòng, bất kể khuyên hỏi thế nào cũng không mảy may nhúc nhích. Dường như cái góc lạnh giá đó mới là nơi ấm áp an toàn cho cô náu mình.
“Tốt nhất là cô nên tỏ ra hợp tác một chút, nếu cô không chịu nói thì chúng tôi cũng không giúp gì được cô đâu”.
Đèn trong phòng thẩm vấn mờ tối, viên cảnh sát trước mặt có vẻ sốt ruột quay quay chiếc bút trong tay. Họ im lặng quan sát cô gái cứng đầu, tĩnh lặng khiến không khí trong phòng trở nên ứ đọng nặng nề. Đây là một cuộc chiến tâm lý giằng co, họ đều là những cảnh sát có kinh nghiệm thẩm vấn lâu năm, họ nói bằng giọng điệu gợi ý đe dọa, họ đã nắm rất nhiều bằng chứng, đủ để xử cô rất nặng. Nếu cô chịu thành thật, họ có thể xin tòa giảm nhẹ hình phạt cho cô. Nhưng chính cô gái trông có vẻ yếu đuối này lại có sức mạnh nội tâm mạnh mẽ, trước mặt cô, khuyên bảo hay đe dọa đều vô tác dụng.
Trước những câu hỏi của cảnh sát, cô có phần lơ đễnh, c