pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.

úi đầu cọ cọ ngón tay mình. Những ngón tay gầy mỏng mảnh đến mức có thể nhìn rõ mạch máu màu xanh nhạt, đã từng có một chiếc nhẫn nằm trên ngón tay cô, của một chàng trai đã hẹn ước sống trọn đời với cô. Lúc này vết đeo nhẫn đã mờ đi, cô thậm chí không tìm được một đường nét nhỏ nào để chứng minh tình yêu của hai người.
Điều này khiến cô cảm thấy một nỗi hoảng loạn chưa từng có, cô sợ những hồi ức tươi đẹp của mình và anh sẽ trở thành một đoạn ký ức hư vô. Chiều tối hôm đó, cô thay quần áo, chuẩn bị xuất viện, ngắm cảnh ngoài cửa sổ chờ anh đến ăn tối cùng mình, nhưng cuối cùng chỉ nhận được điện thoại của Trần Sở Dương từ phòng cấp cứu. Anh nói Thiều Trì bị đâm xe. Khi đó, đầu óc cô trống rỗng, không hiểu được hai từ “đâm xe” có nghĩa là gì nữa. Khi chạy đến phòng cấp cứu, cô cảm thấy tim mình sắp ngừng đập. Thiều Trì nằm đó khắp người đầy máu, sống chết chưa rõ. Ngực đau buốt từng cơn, đau như muốn vỡ tung, cô hét gọi tên anh đến lạc giọng.
Hạnh phúc luôn bỏ đi khi đã đến rất gần cô. Đó là nỗi sợ như thế nào? Bố, mẹ, Mộ Hàn đều rời bỏ cô, giờ lại đến Thiều Trì. Cô nợ anh quá nhiều, trong giây phút anh hôn mê, trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ, nếu anh không tỉnh lại thì cô cũng không sống một mình nữa. Ý nghĩ đó quá mãnh liệt, mãnh liệt đến mức giờ nhớ lại cô cũng cảm thấy kinh hãi.
Lúc này đây, cô thật sự không muốn tiếp tục chịu đựng cảm giác bị bỏ rơi lần nữa. Viên cảnh sát trước mặt có phần tức tối nóng nảy nói, nếu cô không thành thật khai nhận thì cứ ngồi mà chờ tù mọt gông. Cô thấy thật tức cười, phạt tù bao nhiêu năm với cô có ý nghĩa gì nữa đâu? Mạng sống của cô thêm một năm hay bớt một năm đều chẳng có nghĩa lý gì nữa, cô vốn có còn mấy năm để sống đâu.
“Vì sao cô nhiều lần thâm nhập vào Bệnh viện Nhân Tâm? Lần này cô đến bệnh viện làm gì?”.
Câu hỏi của viên cảnh sát thật buồn cười, một bệnh nhân mắc bệnh tim như cô không ở bệnh viện thì còn ở đâu được?
“Anh hỏi tôi nhiều lần lắ rồi và tôi cũng trả lời nhiều lắm rồi, bạn trai tôi là bác sĩ của Bệnh viện Nhân Tâm, tôi đến bệnh viện thì có vấn đề gì chứ?”.
“Bạn trai? Kết qua điều tra của chúng tôi lại cho thấy: Cô quyến rũ bác sĩ Lục Thiều Trì để lén lấy báo cáo chẩn đoán của minh tinh Kim Eun Chae, mục đích là để tống tiền cô ấy. Giờ cô lại khăng khăng cho rằng cô và anh ta có quan hệ yêu đương chính đáng?”.
“Những người khốn khổ yêu nhau đều bị xem là nhơ bẩn trong mắt các anh, các anh đau có hiểu gì về tình yêu!”. Giọng điệu châm chích nghi hoặc của anh ta khiến cô thấy vô cùng khó chịu, ai cũng cho rằng cô tự hại mình, cho rằng cô quyến rũ Lục Thiều Trì, cho rằng cô là thứ đàn bà không từ thủ đoạn, làm vợ khắp người ta! Hôm đó ở bệnh viện, cảnh Tiêu Nhân Tâm bắt cô tháo nhẫn trước mắt rất nhiều người khiến cô đến giờ nhớ lại vẫn còn thấy tủi nhục.
...
“Là cô hại Thiều Trì thành ra thế này, cô có tư cách gì làm bạn gái nó? Cô chẳng qua chỉ nhòm ngó địa vị nhà chúng tôi. Cô cần bao nhiêu tiền, ra giá đi! Thứ con gái như cô, Tiêu Nhân Tâm này thấy nhiều rồi!”.
Ở bệnh viện, Tiêu Viện trưởng vốn luôn giữ thái độ điềm tĩnh, nhưng giờ thấy đứa con trai độc nhất hôn mê bất tỉnh, cuối cùng bà cũng nổi cơn tam bành. Bà dùng ánh mắt cay độc nhìn cô, chỉ mặt cô đay nghiến: Nếu con trai bà có mệnh hệ gì thì bà sẽ không tha cho con hồ ly tinh này.
Cô không để ý đến thái độ kích động của bà, chỉ một mực đứng bên Lục Thiều Trì, liên tục gọi anh: đốc tờ Lù, đốc tờ Lù...
So với những lời cay nghiệt của Tiêu Nhân Tâm, tính mạng của Lục Thiều Trì quan trọng hơn. Cô lay gọi anh, hy vọng anh có thể mở mắt nhìn mình. Thậm chí cô còn tự hứa trong lòng, nếu anh tỉnh lại, cô sẽ từ bỏ mọi thứ. Nhưng anh chưa kịp tỉnh lại thì đã có một đám cảnh sát đứng trước mặt cô nói: “Cô An Dĩ Mạch, chúng tôi phải đưa cô về đồn”.
“Tôi xin các anh, để tôi chờ anh ấy tỉnh lại đã, chỉ cần anh ấy tỉnh tôi sẽ theo các anh ngay”. Cô cầu khẩn đám người này một cách hèn mọn, để cô được ở bên Thiều Trì.
“Cô ta không có quan hệ gì với con tôi hết, cô ta chỉ kiếm cớ kéo dài thời gian thôi. Các anh đừng để cô ta lừa”.
Cô hoảng hốt ngẩng đầu, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Tiêu Nhân Tâm, vẻ căm ghét và thù hận sắc như dao đó khiến cô lạnh người. Tại sao bà ta lại ghét mình đến mức đó? Cô không biết mình đã gây ra chuyện gì khiến Tiêu Nhân Tâm hận mình đến tận xương tủy như thế, ánh mắt lạnh băng đó hình như cô đã từng thấy có người cũng nhìn mình như vậy từ sáu năm trước.
“Tháo cái nhẫn trên tay cô ra! Cút ngay!”.
“Đây là quà Thiều Trì tặng cháu, cháu không đưa bác được”.
“Cô còn nói cô không tham phú quý? Đồ của nhà họ Lục chúng tôi cô dựa vào cái gì mà đeo? Cô còn muốn đeo nó đi ngồi tù à?”.
“Cái này không liên quan đến phú quý, chỉ là một cái nhẫn”.
“Không liên quan đến phú quý? An Dĩ Mạch, cô ghê gớm lắm. Cái nhẫn giá hơn ba triệu mà qua lời cô chẳng đáng một xu?”. Xung quanh nổi lên một tràng ồ à, cô cắn môi không nói gì. Cô biết thứ Lục Thiều Trì tặng mình nhất định không hề rẻ nhưng hoàn toàn không ngờ rằng nó lại có cái giá tr