Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.
ên trời như thế. Giờ bị Tiêu Nhân Tâm lấy nó ra để nghi ngờ mục đích cô đến với Lục Thiều Trì, cô thấy thật tủi nhục.
“Chỉ là cái nhẫn thôi, cháu không hiểu tại sao bác chỉ thấy được có mỗi giá tiền của nó. Cháu trả bác, nhưng còn tình cảm của Thiều Trì thì cháu không trả lại được”. Dĩ Mạch nhún vai cười nhạt. Cô bỗng nhận ra mình vẫn còn đang mặc bộ đồ bệnh nhân mỏng manh, trong lòng bất giác thấy ngập nỗi thê lương.
“Bộ đồ này không trả lại bệnh viện được, thành thật xin lỗi”. Cô mỉa mai, ánh mắt nhìn Lục Thiều Trì đầy xót xa. Nhìn đôi dép đang đi ở chân, bên trên có logo của Bệnh viện Nhân Tâm, cô lập tức lôi tuột đôi dép ra.
“Chúng ta đi thôi”. Cô đi chân đất đến trước mặt cảnh sát, nói “giờ tôi về đồn với các anh”.
...
Giữa thu, không khí se lạnh.
Dĩ Mạch co rúm người, phòng thẩm vấn không bật lò sưởi, đôi chân để trần của cô đã cóng đến ửng đỏ. Cô cố gắng sáp vào góc phòng, tựa như chỉ có cách này mới có thể ngăn tiếng răng va lộp cộp vì giá lạnh.
Đã lâu không có gì vào bụng, cơn đói khiến cô thấy càng lạnh.
“Anh Vân, thành thật xin lỗi, có lẽ nhân viên của chúng tôi chưa điều tra rõ ràng mới mắc sai lầm này. Tay bảo vệ đánh người ở hàng Internet chúng tôi nhất định sẽ xử lý, anh bị thương rồi, có cần tôi gọi bác sĩ cho anh không?”.
“Không cần đâu, tôi có bác sĩ riêng”.
Tiếng nói chuyện từ ngoài cửa vọng đến, mắt Dĩ Mạch bỗng sáng lên, giọng nói này là của Vân Mộ Hàn! Cô đứng bật dậy, vì ngồi một tư thế quá lâu, các bắp thịt của cô tê cứng, chân cô mềm nhũn, khuỵu ngã.
“Cô định làm gì?”. Cử động đột ngột của cô làm viên cảnh sát thẩm vấn giật mình, sao tự nhiên cô ta lại đứng bật dậy thế?
“Giữ lấy cô ta, cô ta định chạy trốn!”. Họ tưởng Dĩ Mạch muốn chạy, vội túm chặt lấy cô.
“Buông ra”. Dĩ Mạch vùng vẫy, cố gắng gạt viên cảnh sát giữ mình ra. Cô có nằm mơ cũng không thể nghĩ đến chuyện mình có ngày lại ngồi trong đồn cảnh sát, rõ ràng là cô vô tội, thế mà lại bị đám người này bắt giữ như kẻ xấu. Cô nhìn ra cửa, Vân Mộ Hàn đứng bên ngoài, họ chỉ cách nhau một cánh cửa mà khiến cô cảm thấy xa xôi hàng thế kỷ.
Vân Mộ Hàn đứng ngoài cửa xoa xoa bên mép đã thâm tím, khuôn mặt lạnh nhạt như sương giá. Luật sư đã làm xong thủ tục cho anh, anh có thể rời đồn cảnh sát bất cứ lúc nào. Sau khi biết anh là CEO của Cool Game, thái độ của đám cảnh sát này năng nổ lên rất nhiều. Viên cảnh sát vừa mới hách dịch với anh giờ không ngừng xin lỗi, lặp đi lặp lại chuyện này chỉ là hiểu lầm, thái độ thay đổi nhanh như Con kỳ nhông của Chekhov.
Anh đã quen với những thuận lợi và vinh quang mà tiền tài và địa vị đem đến, cho dù có đánh nhau với người khác thì thân phận cao quý vẫn khiến người ta cho rằng đối phương mới là kẻ vô cớ sinh sự. Ví như lần này, chính anh đập hỏng máy tính của người ta, sau đó còn giáng cho ông ta một cú đấm. Nhưng cảnh sát vẫn cứ tin anh có lý do chính đáng, cho rằng ông chủ hàng Internet cậy đông đánh ít. Không những họ thả anh ra ngay mà tay chỉ huy còn đích thân đến xin lỗi anh. Chỉ có bản thân anh mới biết mình không phải là loại hiền lành ngoan ngoãn gì cho cam. Còn nhớ hồi bé vì bố nghèo, mẹ bỏ đi lấy người khác, anh hay bị những đứa trẻ cùng tuổi chế nhạo là đứa không có mẹ, anh nổi giận đánh nhau một trận tơi bời với chúng, thế nhưng cô giáo chỉ bênh những đứa trẻ hoàn cảnh khá giả, lạnh nhạt với anh. Anh đã chịu quá đủ những tủi nhục do cảnh nghèo đem lại, nên đã thề quyết một ngày sẽ thành đạt, nhưng đến khi thật sự có thể hô phong hoán vũ, thì anh lại nhận ra là tiền tài không thể đem hạnh phúc đến cho anh.
Lúc này tiền tài đang cho anh địa vị cao sang, anh cười gằn. Những sùng bái và bợ đỡ của thiên hạ anh không để mắt đến. Vì tự ti mà kiêu ngạo, nhưng giờ đây khi có thể kiêu ngạo nhìn thiên hạ, anh lại nhận ra mình không còn hứng thú gì nữa. Trong lòng anh vẫn không vui, điều này chỉ có mình anh biết, trên đời này có thứ anh khát khao muốn có nhưng đã mất đi vĩnh viễn.
“Buông ra”.
Một giọng nói phát ra từ trong phòng thẩm vấn, nghe hơi yếu ớt. Vân Mộ Hàn dừng bước, viên chỉ huy bên cạnh giật mình, sắc mặt anh ta trông rất tệ. Lúc này vẻ mặt nặng nề của Vân Mộ Hàn khiến viên cảnh sát không khỏi lo ngại.
Vân Mộ Hàn rảo bước nhanh, gần như lao đến, xô cửa phòng thẩm vấn mở toang.
Anh nắm chặt nắm đấm, cảnh tượng trước mắt khiến máu anh sôi sục. Lửa trong lồng ngực cháy bùng lên nhưng trong mắt lại lạnh băng.
“Giám đốc Vân, có gì từ từ nói, có gì từ từ nói...”.
Nhìn thấy sắc mặt đáng sợ như vậy, viên chỉ huy ở bên cạnh vội khuyên giải. Nhưng người thanh niên đứng đó rõ ràng không nghe thấy bất kỳ lời nào nữa, anh kéo bật viên cảnh sát đang giữ tay Dĩ Mạch ra, không chút do dự cho anh ta một quả đấm.
“Mộ Hàn, đừng”. Trong lúc anh đang hăng máu, định đánh tiếp, Dĩ Mạch khẽ nhắc, khiến anh tỉnh lại trong phút chốc.
“Chết tiệt, ai làm em thành ra thế này?”. Cho dù anh đã tự nhắc mình bao lần, mọi việc về cô ta không liên quan đến mình nữa, mình không nên vì cô ta mà quá đà. Nhưng mỗi lần nhìn thấy bộ dạng thảm hại của cô