XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

, anh lại không nén nổi đau lòng. Cô đang rất lạnh, nhìn bộ quần áo mỏng manh và đôi môi tím ngắt của cô là anh biết cô lạnh cóng rồi. Anh cởi áo khoác trùm cho cô, nhưng ngón tay cô lạnh ngắt như nước đá, lạnh đến mức anh bất giác rụt tay lại.
“Ở đây có phòng có lò sưởi không? Chết tiệt, các người muốn giết cô ấy à!”. Anh bế cô dậy, hầm hầm trừng mắt với viên chỉ huy trước mặt, “Anh còn ngây ra đấy làm gì? Đến văn phòng của anh!”.
...
Trong văn phòng rất yên tĩnh, Dĩ Mạch thậm chí có thể nghe thấy tiếng phì phì mơ hồ phát ra từ chiếc điều hòa nhiệt độ. Chế độ sưởi được bật ở mức mạnh nhất, trên cửa sổ kính trước bàn làm việc phủ một lớp hơi nước mờ trắng, trong phòng có phần oi bức, cổ áo của Vân Mộ Hàn hơi phanh ra, trán anh đã lấm tấm mồ hôi. Dĩ Mạch mặc ít nên không thấy nóng, hơi ấm dần dần trở lại trong cơ thể đánh thức lý trí của cô. Cô biết mình đang nằm trong lòng Vân Mộ Hàn, cô có thể nghe thấy nhịp tim anh đập mạnh và vững vàng, có thể cảm thấy hơi nóng từ ngực anh, giống như trước kia.
Nhưng cô biết tất cả đã thay đổi rồi, trước kia khi nghe thấy giọng nói của anh, cô sẽ bật dậy theo phản xạ với ý nghĩ đầu tiên là bỏ chạy. Nếu là như trước kia, anh là chỗ dựa của cô, cô có thể tùy tiện nằm trong lòng anh bày trò làm nũng, nhưng giờ đây cô chỉ hy vọng không để anh thấy bộ dạng thảm hại của mình.
“Em thấy khá hơn chưa? Còn lạnh không?”. Giọng của anh vẫn có vẻ cuống quýt lo lắng, nhưng Dĩ Mạch không còn để tâm đến sự chăm sóc này như trước nữa.
“Em muốn đến bệnh viện, đưa em đến bệnh viện”. Giọng cô bình thản và kiên định, từng từ từng từ rõ ràng rành rọt.
“Luật sư Quách, cháu mượn xe chú một lát, cháu đưa bạn cháu đến bệnh viện”. Mộ Hàn tưởng cô vẫn còn mệt, anh khẽ nhíu mày, giọng nói có lẫn vẻ vội vã nóng nảy.
“Khoan đã, anh Vân, An Dĩ Mạch là nghi phạm, cô ta không thể ra khỏi đồn được”. Viên cảnh sát vừa thẩm vấn Dĩ Mạch ngăn Vân Mộ Hàn lại.
“Nghi phạm gì? Cô ấy phạm tội gì? Anh không thấy người cô ấy tái nhợt, môi tím ngắt thế kia à? Anh thế này là ép cung, dù cô ấy có là phạm nhân thì cũng không thể hành hạ thế này. Cô ấy mặc phong phanh như thế, có vẻ mấy ngày không ăn rồi, anh có tin tôi sẽ kiện các anh...”. Nhìn đám cảnh sát này, Vân Mộ Hàn không khỏi nổi nóng. Bộ dạng yếu ớt của Dĩ Mạch như con dao đâm vào tim anh đau đớn.
“Anh Vân, tôi biết anh là CEO của Cool Game, cũng biết anh có luật sư riêng danh tiếng. Nhưng tôi làm việc theo pháp luật, tự cô ấy tuyệt thực, chúng tôi không hề dùng bạo lực ép cung”.
“An - Dĩ - Mạch!”. Vân Mộ Hàn vừa tức vừa hận nhìn cô, cô nàng này rốt cuộc định làm gì? Sao cô ta lại có thể hành hạ mình như thế?
“Cô ta không ngốc đâu, đàn bà con gái bây giờ thủ đoạn rất cao cường. Anh Vân, anh phải cẩn thận. Anh biết không? Cô ta còn không coi nhẫn kim cương hơn ba triệu là gì, nghe nói từ đầu đến chân cô ta, quần áo túi xách toàn là của bạn trai tặng, thứ đàn bà đào mỏ này thật không đơn giản”. Viên cảnh sát trẻ tuổi châm chích nhắc nhở.
“Anh chưa bao giờ tặng quà người yêu à? Anh thấy chiều chuộng người con gái mình yêu, cho cô ấy tất cả những thứ tốt nhất trên đời là sai à? Một cô gái nhận quà của đàn ông là vụ lợi, là không biết lượng sức mình sao? Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng xin anh chú ý lời lẽ của mình, nếu anh cứ bôi nhọ bạn tôi như thế này thì tôi nhất định không tha cho anh đâu”.
“Giờ tôi sẽ đưa cô ấy đi. Luật sư Quách, chú làm thủ tục giúp cháu”.
“Anh Vân, An Dĩ Mạch có liên can với án hình sự, chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng để định tội của cô ấy. Xin lỗi, cô ấy không thể được bảo lãnh”.
“Các anh có còn tính người không? Các anh không thấy sắc mặt cô ấy rất mệt à? Tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện!”.
Khi cuộc đấu đá đang diễn ra trong văn phòng, Dĩ Mạch nghe tiếng họ cãi cọ, thấy đầu đau dữ dội. Cô chưa từng nghĩ rằng hóa ra trong mắt người khác, cô đã trở thành một kẻ lừa đảo tham tiền hám lợi đào mỏ đàn ông. Khi mẹ của Lục Thiều Trì trách mắng cô, cô không thấy ấm ức, cô chỉ ngạc nhiên phát hiện hóa ra mình đã chấp nhận anh từ lúc nào. Hôm đó, khi Tiêu Nhân Tâm nói cô tham phú quý, cô mới biết hóa ra Lục Thiều Trì đã trở thành người quan trọng nhất trong cuộc đời cô. Cô xem sự yêu chiều của anh là đương nhiên, những gì của anh thì tất nhiên cũng là của cô. Cô không bận tâm và xem đó là chuyện thường. Trong mắt cô, nhẫn là nhẫn, không quan trọng lớn nhỏ, không quan trọng nhiều ít.
Chỉ có những con người hẹp hòi này mới suy đoán tình yêu của cô và Thiều Trì là một cái gì đó vô cùng nhơ nhuốc. Chỉ vì anh tài giỏi, chỉ vì cô nghèo hèn. Còn cô thì cũng mãi mới hiểu ra, hóa ra cô hạnh phúc như thế vì đã có một người còn hiểu cô hơn chính bản thân cô.
Cô cần cảm ơn Tiêu Nhân Tâm, người đàn bà đã sỉ nhục để cho cô một bài học, giúp cô hiểu ra mình suýt nữa thì lỡ mất điều gì. Họ tưởng rằng sự sỉ nhục đó giống một con dao găm, có thể làm cô tổn thương, có thể làm cô đau, nhưng không biết con dao găm này cũng có thể trở thành vũ khí giúp cô mạnh mẽ, giúp cô vững bước.
An Dĩ Mạch, nhất định không được