Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.
dễ dàng buông xuôi hạnh phúc của mình. Cô nhất định phải sống tiếp, phải gắng gượng, vì từ trước đến nay cô không hề đơn độc.
Dĩ Mạch nhìn xung quanh, ánh mắt quật cường và kiên định. Lồng ngực vẫn tức như có khối đá lớn đè lên, cô cảm nhận rõ cảm giác đau như bị đâm trước khi lên cơn. Cô hít thở sâu, gần đây cô lên cơn càng lúc càng mau, may nhờ có Lục Thiều Trì ở bên cạnh chăm sóc. Cô thậm chí đã quen với việc tỉnh dậy trong phòng bệnh đặc biệt, lạc lõng và cô đơn. Căn bệnh hie1m gặp khiến cô biết khống chế cảm xúc của mình hơn người thường, bất kể là lúc vui hay buồn, cô đều cố không để mình kích động. Chỉ có mấy lần mất tự chủ, đều là vì quá khứ khắc cốt ghi tâm đó, vì Vân Mộ Hàn.
Lúc này, cho dù có ở trong hoàn cảnh bị bức bách như vậy, cô cũng không thấy đau đớn. Cô vẫn có thể bình thản đối mặt với việc ngồi tù, thân bại danh liệt, những thứ này đã từ lâu cô không bận tâm nữa. Những thứ quan trọng nhất với cô đều đã mất, những điều khác không đe dọa được cô. Nếu hỏi trên đời này cô còn để tâm đến điều gì, cô không muốn mất đi điều gì, thì đó chỉ có thể là, chỉ nên là... Lục Thiều Trì.
“Mộ Hàn, Thiều Trì bị xe đâm rồi. Anh có thể đến bệnh viện xem anh ấy giúp em không? Anh ấy tỉnh dậy không thấy em nhất định sẽ lo”. Dĩ Mạch nhìn Vân Mộ Hàn, Mộ Hàn đờ người, Thiều Trì... hóa ra ngay cả khi bị bắt, bản thân còn đang nguy nan mà trong lòng cô ấy vẫn nghĩ đến Lục Thiều Trì! Cô gọi tên anh tự nhiên như vậy, không chút oán hận, tựa như họ là những người bạn lâu năm. Giọng điệu này khiến anh thấy sợ, cô thật sự đã bắt đầu quên quá khứ rồi sao, có thể làm bạn với anh như chưa từng có gì xảy ra ư?
Sắc mặt của Vân Mộ Hàn có phần buồn bã, Dĩ Mạch ngày xưa của anh đã không còn nữa. Trước mặt anh giờ không còn là An Dĩ Mạch hay làm nũng, khôn lỏi tinh ranh, mè nheo vô cớ, nhát gan, mà là một cô gái mệt mỏi lạnh nhạt và lễ độ. Cô ngoan ngoãn như thế này khiến anh đau lòng mà không thể làm gì.
“Rốt cuộc cô An phạm tội gì?”. Luật sư ở bên cạnh hỏi, ông đã nhận ra quan hệ của Vân Mộ Hàn và cô gái này không bình thường, lúc này ông biết mình cần làm gì.
“Việc cô Kim Eun Chae có thai đã được loan truyền rộng rãi ai ai cũng biết, gây ảnh hưởng rất xấu cho xã hội. Công ty đại diện của Kim Eun Chae khởi tố bệnh viện Vân Trạch Nhân Tâm làm lộ hồ sơ của bệnh nhân. Bệnh viện Nhân Tâm ngờ có người đóng giả bệnh nhân, dùng thủ đoạn lừa gạt đánh cắp hồ sơ, đồng thời âm mưu dùng những tài liệu này để mưu lợi. Chúng tôi điều tra phát hiện An Dĩ Mạch trong thời gian thực tập ở báo Vân Trạch đô thị đã làm giả bệnh án, đóng giả thai phụ, dùng điện thoại chụp trộm hồ sơ mật của bệnh nhân. Chúng tôi cũng đã liên hệ với công ty đại diện của Kim Eun Chae, không loại trừ khả năng An Dĩ Mạch đã từng tống tiền công ty”. Nghe cảnh sát nói, sắc mặt Vân Mộ Hàn càng thêm tối sầm.
“Tôi muốn nói riêng với cô An mấy câu”. Vân Mộ Hàn liếc viên cảnh sát bên cạnh, cố gắng giữ lịch sự. Viên chỉ huy cười trừ mấy tiếng, vội ra hiệu cho cấp dưới rời khỏi văn phòng.
“Cô An Dĩ Mạch, họ đã đi cả rồi, là luật sư đại diện của cô tôi muốn biết, đối với việc này cô có gì để nói không?”. Luật sư Quách liếc Vân Mộ Hàn, vụ này khó hơn nhiều so với vụ của anh ta, cậu chàng này toàn kiếm việc khó cho ông.
“Đúng là cháu có đóng giả thai phụ rồi chụp trộm bệnh án của Kim Eun Chae. Nhưng cháu không hề dùng ảnh tống tiền Kim Eun Chae, cũng không gửi ảnh cho tòa báo sau khi tống tiền không thành. Thực ra ảnh không phải do cháu gửi, ngoài ra cháu cũng không phải là thực tập sinh như tòa báo nói. Chú có thể tìm đọc nhật ký viết bài của cháu trước kia, cháu là phóng viên do báo Vân Trạch đô thị chính thức tuyển dụng”.
“Thế này thì dễ hơn nhiều rồi. Nước ta còn chưa áp dụng luật báo chí. Hành vi của phóng viên không có quy định nghiêm ngặt, vì thế một khi thân phận phóng viên của cô được chứng thực, việc này sẽ trở thành việc cần làm khi tác nghiệp. Vụ án này sẽ không liên qua đến đe dọa tống tiền, cũng không phạm vào hình sự. Án dân sự dễ xử lý hơn, cho dù có bị khởi tố cũng có thể đẩy trách nhiệm cho tòa báo”.
“Nói thế tức là Dĩ Mạch không sao rồi? Cháu biết vụ này không làm khó cho luật sư Quách mà!”.
“Cô An, điểm quan trọng của vụ án này là cô có phải là phóng viên hay không. Cô vì công việc hay vì lý do khác. Nếu cô lấy tài liệu của Kim Eun Chae chỉ để đưa tin thì các giả thiết vừa rồi của cảnh sát là vô căn cứ. Cô chỉ cần một mực nói rằng cô gửi ảnh cho tòa báo là vì công việc, thế là xong”.
“Cháu không gửi bức ảnh đó”.
“Cô An, cô muốn nói có người khác gửi ảnh?”.
“Phải”. Dĩ Mạch liếc Vân Mộ Hàn, cô không muốn nói ra tên Kim Eun Chae.
“Nếu cô không chịu thừa nhận mình gửi ảnh thì độ tin cậy của lời khai của cô sẽ rất thấp. Tòa sẽ cho rằng cô nói dối”.
“Cháu sẽ không nhận đâu, cháu không muốn chịu oan việc mình không làm”.
“Cô An, hiện giờ công ty của Kim Eun Chae đã đưa ra chứng cứ bất lợi cho cô. Tôi hy vọng cô hợp tác với tôi, nếu vụ án này xử theo hướng đe dọa tống tiền thì cô có thể sẽ vào tù”.
“Tống tiền? Ki