Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.

t sai sót, trong tim óc của vô số thanh niên làm IT, Mark Yun (Vân Mộ Hàn) đã trở thành một biểu tượng về ước mơ lập nghiệp.
Ai cũng có thể ấu trĩ, chỉ riêng anh là không thể, tất cả là vì lòng kiêu hãnh của anh, kiêu hãnh đến mức không cho phép mình thất bại. Anh biết rõ mình cần gì, cảnh nghèo khó trong quá khứ khiến anh thề phải đứng trên đỉnh cao thế giới, có trả giá bao nhiêu cũng không tiếc. Nhưng điều gì khiến một người đàn ông hừng hực tham vọng mất bình tĩnh? Luật sư Quách đẩy gọng kính lên, Vân Mộ Hàn từ lúc về Vân Trạch đã tỏ ra thất thường. Trước đó ông còn tưởng anh chàng Hoa kiều này không quen quy tắc ngầm ở trong nước, nhưng về sau mới phát hiện sự tình không đơn giản như vậy. Sự thất thường của Vân Mộ Hàn không lẽ là vì cô gái ở trong đồn cảnh sát? Ông có phần hiếu kỳ, người con gái như thế nào mới có thể làm tan núi băng, khiến cho vị giám đốc băng giá vững vàng, túc trí đa mưu biến thành anh chàng lỗ mãng, nóng nảy, mất hết lý trí?
“Vụ của cô ấy còn có cách nào khác không?”.
“Giám đốc Vân, nếu bạn anh cứ khăng khăng là cô ấy không gửi bức ảnh đó thì vụ này sẽ rất phức tạp. Lời khai của cô ấy sẽ không đáng tin, tôi khuyên không nên mạo hiểm như thế. Nếu cô ấy chịu nhận thì tôi nắm chắc mười phần sẽ thắng kiện, đây chỉ là tranh chấp bình thường chuyện phóng viên phỏng vấn đi quá xa giới hạn thôi”.
“Cháu hỏi chú còn cách nào nữa không? Cô ấy đã không chịu nhận thì vụ này chú cứ làm theo cách không chịu nhận!”.
“Việc không đơn giản thế...”. Luật sư Quách cảm thấy đau đầu, day day giữa hai chân mày, người đàn ông bình tĩnh đế khi giở giói ra thì cũng khó xử lý.
“Việc đơn giản thì còn cần chú làm gì?”.
“Cũng không phải là không có cách, việc này là do Bệnh viện Nhân Tâm trình báo cảnh sát, Tiêu Nhân Tâm với ủy viên pháp luật thân thiết như vậy, chúng ta muốn đi đường tắt e là không được, nhưng...”.
“Chú không cần giải thích với cháu những chuyện này, cháu cần kết quả chứ không cần phương cách”.
“Tôi nói rồi, vụ này rất đơn giản, paparazzi tiết lộ thông tin mật của ngôi sao vốn không phải là việc gì ghê gớm. Chỉ cần không liên can đến lừa đảo tống tiền thì sẽ không có gì cả. Nhưng cô An lại nhất định nói rằng mình không gửi bản báo cáo xét nghiệm đó cho tòa báo, như vậy độ đáng tin của lời cô ấy sẽ giảm đi rất nhiều, làm mọi chuyện phức tạp lên. Ảnh được gửi từ điện thoại của cô ấy, cô ấy phủ nhận không có nghĩa lý gì”.
“Cháu có thể nói với tòa, ảnh là tự cháu không cẩn thận làm lộ. Nếu cháu ra mặt làm chứng thì độ tin cậy sẽ rất cao phải không? Dĩ Mạch đã từng cứu mạng cháu, dù cô ấy có làm gì thì cháu cũng không muốn cô ấy gặp chuyện. Hơn nữa lần này công ty đại diện của cháu cũng phải chịu một phần trách nhiệm”. Luật sư Quách còn chưa nói hết thì một giọng nói đã cắt đứt lời ông.
Kim Eun Chae đeo kính đen đứng cạnh xe nở nụ cười xã giao với ông.
“Em đến làm gì?”. Vân Mộ Hàn hơi bất ngờ, cô đã nghe họ nói chuyện bao lâu rồi mà mình lại không hay biết.
“Công ty vừa mới cho em biết anh bị đưa vào đồn cảnh sát, chắc chắn là em phải đến ngay rồi. Việc của Dĩ Mạch em cũng biết rồi, là tại em không trao đổi chặt chẽ với công ty, em vừa cãi nhau một trận với người quản lý. Cái gì mà giả danh phóng viên với chả lừa đảo tống tiền, toàn là tin vớ vẩn trên mạng. Dĩ Mạch chưa từng đe dọa em. Fan của em bị báo chí gây nhầm lẫn nên mấy hôm trước mới lôi việc trước kia của Dĩ Mạch ra nói, làm xấu mặt cô ấy như vậy em thật áy náy. Lần này nếu có thể giúp được gì thì em rất vui lòng”.
“Luật sư Quách, nếu cháu nói với cảnh sát là cháu không cẩn thận làm lộ báo cáo khám bệnh thì Dĩ Mạch có thoát gánh trách nhiệm không?”.
“Cảm ơn em, Eun Chae”. Vân Mộ Hàn thở phào nhẹ nhõm, chân mày anh lúc này mới dần giãn ra.






Sương mỏng nắng sớm
Cô chưa bao giờ buông lơi lộ liễu như thế này trước mặt bất kỳ ai. Chỉ cần anh muốn, chỉ cần đó là thứ cô có, cô sẽ cho anh hết thảy, không giữ lại chút nào...
Nghe tin Kim Eun Chae xin làm chứng ở tòa, Dĩ Mạch uể oải hắt hơi. Cô không nói gì, thờ ơ ngẩng đầu lên, đôi mắt trong sáng hướng về người phụ nữ trước mặt, đáy mắt không lộ vẻ chán ghét, chỉ có mệt mỏi, thái độ không thèm để tâm đó rõ ràng khiến Kim Eun Chae thấy lúng túng.
“Dĩ Mạch, sao cô gầy thế? Chúng tôi đến giúp cô, cô cần gì cứ nói với tôi”. Kim Eun Chae chau mày, thương cảm. Cô ta đưa tay sờ trán Dĩ Mạch, Dĩ Mạch nhanh tay cản cô ta lại.
“Ha ha, chị không đổi nghề đi diễn thì tôi cũng thấy tiếc. Kim Eun Chae, trước máy quay chị diễn, sau máy quay chị cũng diễn, chị không mệt thì tôi cũng thấy oải lắm rồi. Cất lòng tốt của chị đi, chớ làm tôi thấy ghê tởm”.
“Cô ấy không cần ai giúp, cảm ơn ý tốt của các vị!”. Giọng nói trầm ấm mạnh mẽ vang lên sau lưng, bất ngờ dội lên như phím trầm của piano bị gõ mạnh.
Vẻ mặt lạnh nhạt của Dĩ Mạch bỗng sinh động hẳn lên, chân mày cô giãn ra, nét ấm áp và vui tươi hiện ra trên mặt, cô quay đầu nhìn ra cửa văn phòng đồn cảnh sát, niềm vui bất ngờ trà


Polaroid