Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

gì đó cơ mà?”. Dĩ Mạch ngẩng đầu lên, nét nghi vấn ánh lên trong đôi mắt trong veo.
“Thế à? Em nhìn nhầm rồi”. Lục Thiều Trì làm mặt vô tội.
“Thế à? Chắc là em đói quá nên hoa mắt rồi, chúng ta mau đi ăn đi”. Dĩ Mạch ngơ ngác gãi đầu, chẳng lẽ nhìn nhầm thật? Vẻ mặt của luật sư Quách vừa rồi đúng là như bị Lục Thiều Trì đe dọa mà. Ừm, chắc là cô nhìn nhầm rồi.
Nghĩ đến chuyện ăn uống, cô lập tức tươi tỉnh hẳn lên, lấy lại tinh thần trong nháy mắt, kéo Lục Thiều Trì bước ra ngoài. Đúng lúc cô rời khỏi đồn, Vân Mộ Hàn cuối cùng cũng nện một cú đấm xuống mặt bàn.
Đây mới là Dĩ Mạch thật sự, nụ cười của cô, vẻ tinh nghịch của cô, vẻ ngốc nghếch của cô, đều không còn thuộc về anh nữa. Trước mặt anh, cô lạnh nhạt lặng im, chỉ khi gặp anh ta, cô mới quay về với tính khí trẻ con không chút che đậy của mình.
“Thế giới này đúng là ngập tràn màu sắc”. Ra khỏi đồn cảnh sát, Dĩ Mạch hít một hơi thật sâu, vươn vai, tâm trạng vô cùng thoải mái.
“Màu sắc ngập tràn thế nào?”. Thấy cô lim dim mặt, thở dài văn vẻ thật dễ thương, Lục Thiều Trì bất giác nảy ý muốn trêu chọc.
“À...”. Cô gái trước mặt anh chau mày suy nghĩ. Lục Thiều Trì cố nhịn cười, cô nàng này thường ngày vốn không hay chữ, bắt cô mô tả cảnh sắc mùa thu dịu dàng thì đúng là đánh đố.
“Đường xam xám, lá cây nửa vàng nửa xanh, trời xanh, mây trắng, mặt trời đỏ, còn có... bộ mặt đen sì của đốc tờ Lù nữa, màu sắc ngập tràn rồi chứ?”. Nghe mấy câu đầu Lục Thiều Trì còn cười thầm, đến câu cuối cùng mới biết cô nàng này đang giễu anh, anh giả vờ đưa tay định cốc đầu cô, cô rụt đầu nhắm mắt lại, bỗng cảm thấy Lục Thiều Trì khe khẽ búng vào mũi mình. Giây phút đó, tựa như người nhạc công gảy dây đàn, cô nghe rõ trái tim rung lên. Cô mở mắt ra, nhìn thấy trong đôi mắt sâu thẳm màu mực của Lục Thiều Trì ánh lên bóng dáng mình. Trong thời khắc đó cô cảm nhận những cung bậc của tình yêu đang đến.
“Thiều Trì này... chúng ta đứng đây lâu thế, còn chờ gì đây?”. Dĩ Mạch đang khoác áo vest của Lục Thiều Trì trên người, ống tay áo dài hơn tay cô nhiều, cô sốt ruột vung tay áo như người hát bội. Độ dài của chiếc áo vest chỉ phủ đến trên đầu gối Dĩ Mạch, Lục Thiều Trì lo cô lạnh, nhè nhẹ ôm cô vào lòng.
“Chờ taxi”. Lục Thiều Trì trả lời.
“Xe của anh đâu?”.
“Hỏng rồi”.
“A... thế...”. Dĩ Mạch đảo mắt, nuốt những lời định nói vào trong, thực ra cô đang định hỏi: Đốc tờ Lù anh nhiều tiền thế, sao không mua lấy chiếc khác mà đi.
“Chân anh không lái xe được”. Lục Thiều Trì điềm nhiên nói.
“...”
Dĩ Mạch đỏ mặt vì bị anh đi guốc trong bụng. Ngay sau đó, cô bỗng giật mình, không lái xe được là thế nào! Chân anh làm sao thế? Cô hoảng hốt nhìn Lục Thiều Trì, lúc này cô mới nhận ra nụ cười của anh có nét âm thầm chịu đựng, tựa như đang cố giấu cơn đau ghê gớm. Cô run rẩy cúi người xuống, đưa tay nắn nhẹ chân anh, Lục Thiều Trì khe khẽ rên. Chỉ chạm nhẹ thế này anh cũng đau đớn đến thế sao?
Lục Thiều Trì tì lên vai Dĩ Mạch, cảm thấy vai cô khẽ rung lên, cô ngẩng đầu lên, mặt đầm đìa nước mắt, xúc động nghẹn ngào. Anh quá lo cho cô nên mới không để tâm đến thương tích mà vội chạy đến, quên cả dùng gậy chống. Lúc này chân anh đã đau đến mức không chịu nổi nữa, nếu không được nghỉ ngơi thì e sẽ có di chứng mất.
“Dĩ Mạch, thật ra anh...”. Thật ra anh rất ổn, thật ra mọi thứ không đến nỗi như em tưởng. Thế nhưng anh không thốt được nên lời, vì cô nói...
“Thiều Trì, em dọn đến ở với anh nhé. Em... em... ý em là dầu sao giờ em cũng không có việc làm, hồi trước để tiện đi làm nên mới thuê nhà. Căn hộ của anh to thế, em ở phòng khách cũng được rồi. Thật ra em có thể... chăm sóc anh. Không phải anh cần chăm sóc mà là em chỉ...”. Dĩ Mạch gõ gõ đầu, phải nói thế nào mới có thể khiến Lục Thiều Trì không nghĩ ngợi gì về cái chân đau nữa đây?
“Được”.
“Hả?”.
“Chúng ta về nhà thôi”.
“Nhà? Chúng ta?”.
“Em vừa nói sẽ chuyển đến ở mà? Thế thì chúng ta về nhà thôi”. Lục Thiều Trì không nén được cười.
“Sao xe lâu đến vậy nhỉ? Có phải đứng đây khó bắt được xe không?”. Dĩ Mạch đỏ mặt lái chuyện sang hướng khác, “chúng ta về nhà”, câu nói này thật ám muội.
“Ở đây không bắt được xe đâu, hai người có cần đi nhờ một chuyến không?”. Khi họ còn đang phân vân nghĩ cách thì một chiếc BMW đỗ xịch trước mặt họ.
Nghe giọng nói đó, nụ cười của Dĩ Mạch vụt tắt. Cô nhìn Kim Eun Chae đang lịch sự mời họ lên xe, quay người định bỏ đi. Lục Thiều Trì kéo tay cô lại. Dĩ Mạch nghĩ đến cái chân bị thương của Lục Thiều Trì, đành buông xuôi nỗi chán ghét trong lòng, chầm chậm quay lại.
“Thế thì cảm ơn”. Lục Thiều Trì không ngại ngần mở cửa xe ngồi vào luôn.
“Đi đâu đây?”. Giọng nói của Vân Mộ Hàn rất không thân thiện, lúc lái xe ra khỏi đồn cảnh sát anh đã kịp nhìn thấy cử chỉ thân mật của hai người. Nếu không phải Kim Eun Chae muốn mời họ lên xe thì anh chỉ muốn làm như không nhìn thấy, mau chóng rời khỏi nơi quỷ quái này.
“Đến Thương Thần”. Lục Thiều Trì đáp lời ngay.
“Còn em?”. Vân Mộ Hàn hỏi Dĩ Mạch.
“Thương... Thần”. Nhìn ánh mắt đầy ẩn ý củ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t