Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.
n vào mồm liền phì ra luôn.
“Vợ... hiền... mẹ... tốt?”. Anh nhại lại cụm từ này, “em chắc chứ?”.
Mắt anh hơi nheo lại, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt hẹp dài. Dĩ Mạch giật mình sực nhận ra mình vừa nói hớ, trong nháy mắt ngượng chín cả mặt. Sao mình lại nói lung tung thế chứ? Con gái phải kín đáo chút chứ, ông trời ơi, cho con cái lỗ nẻ để chui vào đi.
Nhìn bộ dạng ngượng nghịu của cô, Lục Thiều Trì bật cười. Nhận ra ánh mắt giễu cợt của anh, Dĩ Mạch mới nhận ra anh rõ ràng biết cô không cố ý mà còn cố tình hiểu lệch đi để giẫu cô.
“Lục Thiều Trì! Ăn xong anh rửa bát”. Cô bực bội nói.
“Nhưng anh là bệnh nhân cơ mà”. Sức khỏe anh đã ổn, cái chân đau được cô chăm sóc đã gần khỏi, nhưng bộ dạng dễ thương của cô khiến anh không nén nổi tiếp tục chọc phá.
“Em thấy anh khá lắm rồi”. Dĩ Mạch đưa tay nhéo chân anh một cái, Lục Thiều Trì hét lên đau đớn.
“Sao thế? Vẫn đau thế cơ à? Để em gọi bác sĩ Lương...”. Dĩ Mạch phát hoảng. Chết thật, anh bị thương cơ mà, sao cô có thể động chạm lung tung thế? Lúc cô đang cuống quýt lật sổ điện thoại, anh vòng tay ôm cô từ phía sau.
Lục Thiều Trì chống tay lên bàn ăn, giữ cô trước mặt anh. Khoảng cách này quá gần, Dĩ Mạch bất giác lùi lại. Vì hồi hộp nên mặt cô lại đỏ ửng, ngực phập phồng. Nhìn đôi môi hờn dỗi của cô, Lục Thiều Trì bỗng thấy miệng khô khốc. Trong vô thức, tay anh đặt lên môi cô. Cảm giác ấm nóng trên môi khiến mặt Dĩ Mạch càng nóng bừng, cô hồi hộp cứng cả người. Người đàn ông trước mặt đang nhìn cô say đắm, hoàn toàn không che giấu niềm ham muốn trong mắt. Ham muốn như ngọn lửa truyền vào tim cô qua hơi ấm của ngón tay, cô bất giác cảm thấy một nỗi sợ hãi len lỏi trong tim.
Chưa từng có kinh nghiệm về chuyện này, Dĩ Mạch cuống quýt cắn luôn vào ngón tay đang run rẩy của anh. Lục Thiều Trì toàn thân run lên, động tác của cô đã khêu gợi ngọn lửa ham muốn trong anh. Dĩ Mạch có lẽ không lường được mình đã làm gì, cô chỉ đăm đắm nhìn anh, nhìn đôi mắt càng lúc càng thẫm lại của anh.
Lục Thiều Trì dường như không cho cô thời gian kịp suy nghĩ, anh vội cúi người ngậm lấy làn môi mềm mại đó. Mùi nước hoa Cologne nhè nhẹ của anh thoảng qua cánh mũi cô, cô ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng nhìn ngắm đường nét tuấn tú trên khuôn mặt anh. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ cảm nhận được chiếc lưỡi mềm mại đang luồn vào môi cô thật mãnh liệt. Cảm giác quấn quýt này khiến cô không thể làm ngơ. Cô chưa từng thấy Lục Thiều Trì như thế này, điên cuồng, hối hả, mạnh bạo và nóng bỏng.
“Dĩ Mạch, Dĩ Mạch...”. Môi anh khẽ gọi tên cô rồi lại vồ vập cuồng nhiệt, khiến cô không thể nghĩ được gì. Không chờ cô định thần lại, nụ hôn của anh lại một lần nữa phủ xuống, không điên cuồng xâm chiếm như vừa rồi, lần này anh hôn từ tốn, dịu dàng và vấn vít. Hơi thở nồng đượm nhấn chìm cô như nước thủy triều, anh gọi tên cô hết lần này đến lần khác, say đắm, trầm ấm đầy mê hoặc.
Đam mê lan tỏa, niềm khát khao khiến người cô run rẩy, một tiếng thì thầm nhỏ đến mức không thể nghe thấy bay ra khỏi môi cô, cô ngượng nghịu chống lại sự cuồng nhiệt của anh nhưng hơi thở của anh làm cô không thể trốn chạy, cũng không thể chối từ.
Sau một hồi lâu, Dĩ Mạch cảm thấy sức nén đã bớt đi. Lục Thiều Trì nhẹ nhàng buông cô ra, tay chống bàn, cô vẫn ở trong vòng chế ngự của anh. Cô khẽ run run, hơi thở gấp gáp. Anh nhìn cô, ham muốn thiêu đốt trong mắt không những không dịu bớt mà còn có phần nóng bỏng hơn. Đôi mắt sâu thẳm màu mực của anh vấn vít chờ đợi, tựa như hoang mạc đầy cát bỏng bỗng nhìn thấy ốc đảo hiện ra.
“Dĩ Mạch, cho anh... nhé”. Giọng nói khàn khàn chất chứa cố gắng kìm nén, nhưng giọng điệu cuồng nhiệt lộ rõ ham muốn cháy bỏng của anh, sự nhẫn nại rõ ràng đã đến cực điểm.
Dĩ Mạch cắn môi không đáp lại, cô lùi về phía sau, lưng va phải bàn ăn đau điếng cũng mặc kệ.
“Dĩ Mạch... được không?”. Anh do dự nhưng lại đầy hy vọng.
“Thế cơm... có ăn nữa không?”. Tiếng Dĩ Mạch nhỏ dín như muỗi kêu, mặt đỏ như gấc.
“Em thấy sao?”. Giọng nói của anh khản đặc vì ham muốn.
“Em muốn... ăn cơm, nếu không... uống một bát canh trước cũng được”. Đôi môi anh sát lại gần, hơi thở đầy xâm chiếm khiến cô không suy nghĩ nổi. Bàn tay ở trên bàn của cô với được một bát cơm, đột nhiên giơ ra trước mặt Lục Thiều Trì như tìm thấy cứu tinh.
Dĩ Mạch ngoảnh mặt đi không dám nhìn anh, gí bát cơm ra trước mặt Lục Thiều Trì. Anh chau mày, nhìn bộ dạng cô căng thẳng, trong lòng anh vừa thấy thương vừa thấy buồn cười.
“A...”. Đúng lúc Dĩ Mạch thở phào nhẹ nhõm, cô bỗng thấy người chới với. “Cạch!”, chiếc bát rơi xuống đất, Lục Thiều Trì đã bế thốc cô về phía phòng ngủ của anh. Dĩ Mạch hoảng hốt kêu lên, nhưng anh kịp cúi xuống giữ tiếng kêu đó vào giữa môi. Lưỡi anh như con rắn trườn nhẹ trong miệng cô, cơn đê mê khiến cô ngừng giãy giụa trong giây lát.
Đất trời mờ mịt không còn nhìn rõ gì nữa, chân cô nhũn ra, ngã khuỵu xuống đệm. Nụ hôn của anh vồ vập không ngừng, tay anh chà xát lên quần áo cô, ngăn không cho cô bất kỳ cơ hội suy nghĩ nào. Ý thức còn sót lại đã bị dục vọng