Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
ều Trì lại.
Lục Thiều Trì vừa làm xong bữa sáng thì nghe thấy một tiếng hét thất thanh, khi anh lao vào phòng thì thấy Dĩ Mạch đang cuống cuồng mặc quần áo, loi choi như một chú thỏ. Cô lao vào nhà tắm, miệng ngậm bàn chải đánh răng, tay cầm lược, đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày, anh mới nhìn thấy cô nàng hay ngủ nướng này có sức sống như thế.
“Họ bảo em chiều đến phỏng vấn, yeah! Em có thể làm nhà thiết kế trò chơi rồi!”. Dĩ Mạch hào hứng lao tới ôm chầm Lục Thiều Trì hôn chụt một cái, quên sạch cục tức vì vừa mới bị gọi nhầm là người giúp việc. Lục Thiều Trì mỉm cười, ánh mắt tràn đầy niềm vui không che giấu. Lửa trong lò sưởi kiểu Anh ở phòng khách tỏa ra từng làn hơi ấm, trong phút chốc cả căn phòng đã ấm sực lên. Cô đang hạnh phúc, giờ phút này anh không mong gì hơn nữa.
“Chiều anh đi với em, ăn sáng đã”. Anh cười nói.
Dĩ Mạch không nói gì, chỉ cười ngoái nhìn anh, Lục Thiều Trì ở bên cô, chính là niềm tin và cổ vũ lớn nhất của cô. Cô nhắm công việc này vì lần này cô thật sự muốn theo đuổi việc mình thích. Trước kia cô không hề thích làm phóng viên giải trí, mỗi ngày theo dõi chuyện riêng tư của người khác, đạt thành công trong sự nghiệp bằng nỗi xấu hổ và đau khổ của người khác, dù có nhiều nhuận bút và lời khen đến mấy thì đó cũng không phải là thứ cô muốn. Không đành lòng rời khỏi tòa báo chỉ là vì cô muốn thực hiện di nguyện của bố trước khi mất. Cô vốn là người cứng đầu cứng cổ, lúc nào cũng cho rằng mọi thứ sẽ không thay đổi, những thứ trước kia luôn là tốt nhất. Giờ đây, cô mới hiểu ra sự kiên trì theo đuổi của mình thật quá ấu trĩ, cô suýt chút nữa đã để tuột mất hạnh phúc vì nhầm lẫn của mình. Trước kia có chịu đau khổ thế nào cô cũng không bận lòng nữa, chỉ cần Lục Thiều Trì vẫn bên cô là được rồi. Hóa ra cô là người hạnh phúc nhất thế giới này, thế thì còn gì không hài lòng nữa?
Vết thương ở chân Lục Thiều Trì đã gần khỏi, buổi chiều anh lái xe đưa Dĩ Mạch đi phỏng vấn, trên đường đi thì nhận được điện thoại nói bệnh viện có việc khẩn cấp nên anh phải đi trước. Dĩ Mạch đi phỏng vấn một mình, cũng không lấy gì làm căng thẳng. Các câu hỏi của nhà tuyển dụng toàn về game, vừa khéo Dĩ Mạch là con nghiện game một trăm phần trăm, thế là trong suốt cuộc phỏng vấn cô trả lời trôi chảy, bàn luận rôm rả với các nhà tuyển dụng. Lúc cuộc phỏng vấn gần kết thúc, cô còn không quên hỏi xem các trò chơi mới ra của Cửu Cửu có những gì mới mẻ và đặc sắc, bộ dạng dễ thương và sự ham mê của cô khiến mọi người đều cười vui vẻ. Cười như thế, chứng tỏ hai bên đều hài lòng.
“Mấy tờ báo đó viết về tôi như thế, các bạn không để tâm thật à? Không sợ tôi sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh công ty sao?”. Lúc phỏng vấn xong, Dĩ Mạch lại thấy thấp thỏm không yên, giờ cô bị bêu xấu muôn nơi, rất nhiều công ty sẽ không muốn nhận cô.
“Nếu công ty chúng tôi cần đại sứ hình ảnh thì nhất định sẽ không mời bạn. Nhưng chúng tôi cần người thiết kế trỏ chơi, mà việc này thì không ai hợp hơn bạn cả! Dĩ Mạch, đây là bản kế hoạch trò chơi cho điện thoại di động mà công ty sắp đưa ra thị trường, bạn mang về nghiên cứu xem, nhân vật thiết kế có gì cần sửa không, tuần sau họp nghe ý kiến của bạn”.
“Tuần... tuần... tuần sau?”. Dĩ Mạch cầm lấy bản kế hoạch trò chơi, đi làm sớm thế sao?
“Sao? Nếu bạn thấy trễ quá thì có thể đến làm sớm hơn. Sau này bạn là nhân viên công ty rồi, thiết kế trò chơi là vị trí chung chung, phân công công việc còn chưa rõ ràng, có thể việc gì cũng phải làm, công việc mới bắt đầu có vất vả chút. Đi nào, mình đưa bạn đi làm quen với đồng nghiệp, sau này có gì không hiểu cứ hỏi họ. Nhưng mình nhắc bạn, cái đám ngoài kia đã lâu lắm không thấy người đẹp rồi”.
Dĩ Mạch phì cười, phút chốc thấy những đồng nghiệp này thật dễ thương, sau này làm việc ở đây chắc sẽ rất vui.
“A, Voi con, cậu giả việc công làm việc riêng, tuyển người đẹp thế này làm chúng tớ không tập trung được”.
“Bộ các anh nghĩ tôi chỉ ưa nhìn chứ không làm được việc gì hả? Hồi bổn cô nương đây bắt đầu chơi game thì các cậu còn đang mài đũng quần trên ghế nhà trường đấy”. Lông mày Dĩ Mạch nhướng lên, cô nói.
“Thà đắc tội với tiểu nhân còn hơn đắc tội với phụ nữ, các cậu sau này thảm rồi. Dĩ Mạch chớ để tâm, họ ở khu phát triển hitech lâu quá buồn đến phát ốm rồi, cả năm chả có mấy lần vào phố, toàn bọn mọt sách ấy mà. Thực ra họ cũng tốt bụng lắm, giống mình mà”. Anh chàng tuyển dụng vừa rồi còn nghiêm nghị phỏng vấn giờ đã nở nụ cười tinh quái.
“A, Voi con, dám bôi bác những con người tài hoa chúng tôi, cứ chờ đấy, đại ca mà nghe được thế nào cũng xử cậu ra trò”.
“Hừm, nói cho các cậu biết, các cậu không còn hy vọng gì nữa đâu. Chồng chưa cưới của tôi chúa ghét mấy chuyện bồ bịch này. Anh ấy sắp đến đón tôi rồi, không tán chuyện với các cậu nữa, tuần sau gặp, bái bai”. Dĩ Mạch xem đồng hồ, nói.
Đám đồng nghiệp lần đầu tiên gặp này khiến cô thấy rất thân thiết, với những bước đầu thuận lợi của công việc mới, cô cũng yên tâm ít nhiều. Chờ mãi mà không thấy Lục Thiều Trì gọi đến, Dĩ Mạch loay hoay tự đi về, d