Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

ăn khoăn. Lục Thiều Trì ngớ người một lúc, ngay khi hiểu ra cô đang nghĩ đến chuyện gì, nụ cười khe khẽ hiện lên môi anh.
“Mạch Mạch”. Anh gọi cô, hóa ra gọi tên một người cũng có thể hạnh phúc đến thế.
“Hả?”. Cô không chú ý, nhận ra Lục Thiều Trì đang nói với mình, cô ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh.
“Có ai nói với em là em rất dễ thương không...”. Cuối cùng không nhịn nổi anh bật cười thành tiếng, ánh mắt càng lúc càng sâu thẳm, dục vọng lại một lần nữa dâng lên, anh xoay người, đẩy cô xuống lần nữa.
“Lục Thiều Trì, anh...”.
Sự chống cự yếu ớt của cô chìm nghỉm trong những nụ hôn rợp trời đất của anh, lời nói dần dần trở nên đứt đoạn mơ hồ, chỉ có ánh sao ngoài vách kính vẫn sáng lấp lánh như kim cương, vĩnh viễn bền lâu.
Sáng hôm sau, Thiều Trì lần đầu tiên không lôi Dĩ Mạch dậy sớm đi bộ. Anh ngủ rất ngon, Dĩ Mạch vừa mở mắt ra đã gặp ngay đôi mắt nhắm nghiền của anh với hàng mi dày rõ ràng từng sợi. Hóa ra lông mi của Lục Thiều Trì dài thế, nghĩ đến đây, cô vui vui như vừa phát hiện ra bí mật nào đó.
“Xem đủ chưa? Nếu chưa đủ, anh sẽ để em xem cả đời”. Anh bất ngờ mở mắt làm Dĩ Mạch giật bắn người, lời lẽ trêu chọc ranh mãnh khiến vành tai cô đỏ lựng.
“Hôm nay anh không đến bệnh viện trị liệu phục hồi à?”. Dĩ Mạch lấp liếm xoay chủ đề sang hướng khác.
“Tối qua làm rồi còn gì?”.
“Thế à?”. Dĩ Mạch đang băn khoăn, bỗng hiểu Lục Thiều Trì nói đến chuyện gì, trong phút chốc vừa ngượng vừa tức, chỉ biết nhắm mắt nhắm mũi véo anh một cái.
Anh đỡ tay cô, nhìn cô đăm đăm. Ánh mắt nồng nhiệt làm Dĩ Mạch bối rối không dám nhìn thẳng vào anh. Nhìn khuôn mặt cô gái ửng hồng, tim anh rung động, hơi nóng trong cơ thể lại dâng lên...
Cuộc ái ân trong nắng sớm trong trẻo như một tác phẩm nghệ thuật. Tiếng thở gấp gáp vỡ vụn, những hạt bụi li ti dưới ánh mặt trời biến thành những vệt sáng kỳ ảo.
“Lục - Thiều - Trì! Anh thật quá đáng!”. Cô mím môi, có ai sớm ngày ra đã thế này không?
“Có một số việc rất dễ nghiện mà”. Anh cười hôn cô, chọc ghẹo cô, khiến cô ôm mặt cười nắc nẻ trong chăn.
“Lục Thiều Trì, anh dám bắt nạt em”. Một hồi lâu sau, cô giận dỗi nói. Trong mắt đầy vẻ ấm ức, đẹp đến xao lòng.
“Mạch Mạch, anh có làm đau em không?”. Anh bỗng quay người lại, khuỷu tay chống trên gối, cúi đầu nhìn cô. Cô không khỏe, dù anh đã rất nhẹ nhàng nhưng vẫn thấy lo lắng. Dĩ Mạch ngẩng đầu, gặp ánh mắt anh, vẻ dịu dàng trong mắt anh giống như bầu trời sao đêm qua, đầy bao dung. Cô vội vàng cúi đầu, tim đập thình thịch, thấy mình như sắp chìm nghỉm trong ánh mắt yêu thương này...
“Đau thì không đau, nhưng đói lắm rồi”. Cô vò đầu nhõng nhẽo, tối qua cô còn chưa ăn cơm cơ mà!
Lúc anh rời khỏi giường, Dĩ Mạch kéo chăn trùm đầu, cô vừa nói gì thế này! Lần này chắc chắn Lục Thiều Trì sẽ nghĩ cô là một con bé ngốc ham ăn mất. Nghĩ đến đây, cô nhíu mày trầm tư, suy đi tính lại. Lục Thiều Trì bày bát đĩa trong phòng khách, vừa khéo nhìn thấy cô qua cửa phòng ngủ khép hờ. Dĩ Mạch đang hồi tưởng lại sự non nớt của mình hôm qua, bực bội vò đầu bứt tai, tất nhiên cô không hay biết mình thay đổi bao nhiêu vẻ mặt trong giây lát ấy, nhưng Thiều Trì thì nhìn thấy hết, nụ cười ở khóe môi càng rõ. Dĩ Mạch của anh trong sáng như một đứa trẻ như thế, anh làm sao không yêu được?
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại ở đầu giường đột ngột réo vang, Dĩ Mạch tiện tay hấc máy, vừa “alô” một tiếng thì thấy đầu dây bên kia im lặng kéo dài.
“Alô!”. Dĩ Mạch băn khoăn nhíu mày, Lục Thiều Trì rất ít khi cho người khác số điện thoại nhà, có việc gì cứ gọi luôn vào di động là được rồi, ai lại còn gọi đến nhà kia chứ?
“Xin hỏi, Thiều Trì có nhà không?”. Sau một hồi im lặng, đầu kia mới vang lên một giọng mềm mại, nhã nhặn.
“À, anh ấy ở ngoài phòng khách, để tôi gọi anh ấy nghe”. Dĩ Mạch ngẩn ra một chút, sau đó chau mày, Thiều Trì? Gọi thân thiết thế là sao?
“Không cần đâu, khong cần làm phiền anh ấy. Chắc bác là người giúp việc mới, thời gian cháu không ở Vân Trạch cảm ơn bác đã chăm nom anh ấy. Chân anh ấy bị thương, bác nhớ hàng ngày ninh xương cho anh ấy ăn. Buổi tối anh ấy có hay làm việc khuya lắm không ạ? Bác nhắc anh ấy uống ít cà phê thôi, có hại cho sức khỏe đấy ạ. Cháu biết anh ấy khó tính, bác làm việc cũng vất vả, lần sau cháu sẽ bảo anh ấy tăng lương cho bác. Cháu không phiền bác nữa, chào bác ạ”. Không chờ Dĩ Mạch trả lời, cô ta đã cúp máy.
“Bác?”. Giọng cô già đến thế sao! Dĩ Mạch hầm hầm đặt cộp điện thoại xuống, nghiến răng nghiến lợi. Lại còn nói cô là giúp việc của Lục Thiều Trì nữa chứ, thật quá đáng!
Điện thoại vừa đặt xuống, chuông lại reo lên.
“Alô, cậu chủ của cô không có nhà!”. Dĩ Mạch tức tối đáp luôn.
“Xin hỏi đây có phải nhà cô An Dĩ Mạch không? Tôi ở công ty trò chơi Cửu Cửu”. Người ở đầu dây bên kia rõ ràng là bị giật mình, do dự dò hỏi.
“Công ty Cửu Cửu? À, tôi là An Dĩ Mạch đây”. Dĩ Mạch lập tức thu bộ mặt nhăn nhúm lại, cười trừ, mấy hôm trước cô có gửi hồ sơ đến công ty trò chơi Cửu Cửu, vì không có điện thoại di động nên đành ghi số điện thoại nhà Lục Thi