Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
ững con phố tấp nập, một gái gọi sinh viên, tất cả đã tạo nên sắc thái riêng cho các cô gái Nhật. Tương tưởng rộng mở của người Nhật về tình dục tuyệt đối xếp đầu bảng tại Châu Á, chỉ đứng sau Âu Mĩ.
Suốt dọc đường đi, bọn họ gặp không ít những nữ sinh bé tẹo nháy nháy mắt truyền đạt những tín hiệu ám chỉ không lời đến họ, cũng có người trực tiếp tiến lại gần. Nhìn những gương mặt dù được trang điểm dày cộp nhưng vẫn không dấu được vẻ trẻ con, Kỷ Hàn cảm thấy mình như đã được ‘đi một ngày đàng học một sàng khôn’. Càng kỳ quái hơn là…
“Chị à, đi dạo phố với tôi không?” Một cậu bé đầu đinh nhuộm màu, tai thì đeo vài cái khuyên tai (cái khiến cho Kỷ Hàn hết sức ngạc nhiên là làm thế nào mà cái tai đó có thể chịu được một sức nặng lớn như thế) đi đến trước mặt Kỷ Hàn, thân hình chỉ cao đến vai Kỷ Hàn thôi, nhìn thì cũng chỉ có 15, 16 tuổi là cùng.
Vừa nói xong, cái tay của cậu bé đã muốn ôm chặt lấy cánh tay của Kỷ Hàn. Kỷ Hàn lập tức cảm thấy phía sau có một luồng gió lạnh lẽo thổi thốc tới.
“Chưa đủ lông đủ cánh mà đã muốn bán thân rồi à.” Hạ Vũ vượt lên phía trước, xách cổ cậu bé ném sang một bên.
“Anh trai… anh đẹp trai quá đi.” Cậu bé chẳng những không bị bản mặt lạnh lẽo của Hạ Vũ dọa cho sợ mà bỏ chạy, ngược lại còn mở to hai mắt sùng bái nhìn Hạ Vũ: “Em có thể đi theo anh không…”
Mặt Hạ Vũ tối sầm xuống, trừng mắt nhìn Kỷ Hàn đang đứng một bên vất vẻ che miệng cố nén cười. Dưới ánh mắt cao áp lạnh thấu xương của Hạ Vũ, cô đành phải ôm lấy cánh tay của anh: “Bé à, đây là người đàn ông của tôi nè, cậu đừng có mà nhìn trộm vật sở hữu của người khác đó.”
Sự việc xảy ra bên này đã khiến cho không ít khách qua đường đưa mắt sang nhìn, nhưng họ cũng chỉ nhìn mà thôi, chứ cũng không dừng chân lại để xem.
Chỉ trên một con đường mà đã có rất nhiều những cửa hiệu, trung tâm thương mại, còn có không ít những cửa hàng nhỏ tinh xảo và những cửa hàng bán hàng tuyển. Đây tuyệt đối là thiên đường cho những kẻ thích mua sắm. Hai chị em nhà Kurita cứ lượn một lúc lại ghé lại mua đồ, khiến cho Kỷ Hàn cũng bị ảnh hưởng, cũng mua không ít thứ nọ thứ kia. Dù sao có người trả tiền cho mình thì dại gì mà không mua cho uổng chứ.
Vừa mới đi ra khỏi một cửa hàng lớn, Kỷ Hàn cảm thấy xung quanh cô có cái gì đó không đúng. Bốn phía đều là ngựa xe như nước áo quần như nêm, nhưng mà… ẩn ẩn trong đó hình như có vài ánh mắt đang âm thầm nhìn vào bọn họ. Chẳng qua… kỹ thuật theo dõi lộ liễu thấp kém như thế chắc chắn không phải là cùng một người với kẻ đã bắn lén bọn họ ở Hồng Kông.
Kỷ Hàn làm như lơ đãng quét mắt nhìn một vòng, phát hiện trong đám người có một thanh niên ăn mặc sặc sỡ, xem hắn như vậy chắc chỉ là một loại tay chân sai vặt thấp kém.
Thi Thanh Trạch và Tiểu Bạch rời đi một lúc, nhưng chỉ chốc lát đã trở lại, sửa sang lại quần áo có hơi bị hỗn độn là lại khôi phục dáng vẻ phong độ như vừa nãy, chẳng ai nhìn ra là bọn họ vừa mới đánh ngã mười mấy tên côn đồ.
“Chỉ là vài tên côn đồ tép riu thôi.” Tiểu Bạch nói: “Bất quá oắt con đúng là đã gây họa.”
“Gây họa lớn.” Thi Thanh Trạch bên cạnh thêm mắm dặm muối: “Đám người rầm rộ này đều muốn xông về phía nhóc đó nhé, cậu giờ đúng là nổi danh rồi. Bang Thanh Sơn nói, ai có thể bắt được cậu sẽ thưởng 1 triệu yên cơ đấy.”
“Một triệu yên đối với những tên côn đồ nho nhỏ kia mà nói là một khoản khá lớn đấy chứ. Hiện tại, cậu đã thành một miếng thịt béo trong mắt toàn bộ bọn côn đồ Nhật rồi.” Tiểu Bạch vỗ vỗ Kurita Sawaki đã sợ ngây người trước tin tức vừa nhận được.
“Bang Thanh Sơn cử nhiều người đến thế để làm gì nhỉ?” Kỷ Hàn hơi khó hiểu. Ba cái tên côn đồ tép riu kia hiển nhiên sẽ chẳng làm nên trò trống gì, bởi việc quản lý súng ống tại Nhật Bản nghiêm khắc chẳng kém gì Trung Quốc, cho nên những tên này không thể tùy tiện mà móc súng ra bắn nhau với bọn cô. Hơn nữa, loại côn đồ này cô gặp nhiều rồi, chẳng qua chỉ là nhất thời thấy tiền mà sáng mắt thôi, chứ chẳng có bản lĩnh thật sự gì cả.
“Những người này chẳng được tích sự gì, nhưng…” Hạ Vũ nhìn lướt qua đám đông đang cuồn cuộn đi lại xung quanh: “Nếu đã có bọn chúng ở đây, chúng ta chắc chắn sẽ phải phân tâm để chú ý đến chúng.”
Kỷ Hàn nghe anh nói thế thì hiểu ngay. Có đám người này đến làm ầm ỹ, lực chú ý của bọn cô sẽ không thể tập trung toàn bộ được, chẳng khác nào cho tên sát thủ chính thức thêm nhiều cơ hội hơn.
“Fuck!” Hắc Tử chửi tục, muốn tiến lên quật chết tươi mấy tên côn đồ vướng chân vướng cẳng này cho bớt việc. Nhưng mà… đây là Nhật bản, nếu tùy tiện đánh người mà bị đưa đến cảnh sát thì sẽ rất khó giải quyết.
Cuối cùng, mọi người quyết định, trước tiên là quay trở lại khu mua sắm, ở trong đó có không ít nhân viên an ninh và camera theo dõi, ít nhất thì những kẻ kia sẽ không to gan mà trắng trợn vọt vào bên trong khu mua sắm mà gây sự.
Lượng người trong khu mua sắm cũng không ít, rộn ràng nhốn nháo. Bọn họ đi đến khu dành riêng cho nội y. Một đám đàn ông đứng trong khu quần áo nữ nên gây chú ý hết sức. Kurita Sakura có dáng người nóng bỏng, thi thoảng lại