Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
ũ rất quyết đoán: “Cô không có sự chọn nào ngoài việc dựa vào chúng tôi.”
Kurita Sakura cắn cắn môi. Hạ Vũ nói rất đúng, hiện tại cô ta hoàn toàn không thể tin tưởng được những người do cha cô ta phái đến, thậm chí ngay cả quản gia Fukuda cũng không thể đặt lòng tin trăm phần trăm. Vì muốn nói ra những chuyện này với nhóm Hạ Vũ, cô ta đã cho quản gia Fukuda lui ra. Lão già này xem ra cũng đang vội vã muốn báo cáo chuyện xảy ra trong hôm nay cho Kurita Ichiro rồi, cho nên cũng không dây dưa ở đây.
“Được.” Suy nghĩ một lúc lâu, Kurita Sakura đồng ý việc hợp tác này: “Tôi hy vọng có thể quay về Nhật Bản.” Đương nhiên, cô ta cũng có điều kiện của riêng mình.
“Đúng lúc.” Hạ Vũ nhướn mày: “Tôi cũng không muốn tiếp tục ở lại đây.”
Vừa đến đây đã đua xe, tuy không gây ra sự cố giao thông lớn gì, nhưng camera dọc đường quốc lộ chắc chắn đã ghi lại và lưu trong hồ sơ, bọn họ không thể ở lại Khu Cửu Long này lâu thêm nữa. Hơn nữa, sát thủ giấu mặt kia chắc cũng biết chỗ ở của hai chị em nhà Kurita, nếu cứ tiếp tục ở chết dí một chỗ sẽ cho đối phương càng nhiều cơ hội. Xưa nay anh chưa bao giờ là người ngồi chờ chết.
“Ngày mai chúng ta xuất phát đi Nhật!”
*
Ngày hôm sau, đoàn người xuất phát, từ Hồng Kông bay thẳng đi Nhật Bản. Trong khoảng thời gian từ tối đến giờ bay còn xảy ra một chút chuyện như một bản nhạc đệm nữa, chẳng hạn như Fukuda không biết là tối qua Kurita Sakura và nhóm Hạ Vũ đã đạt được thỏa thuận hợp tác, nên vẫn luôn miệng nhắc nhở hai chị em không nên quay về Nhật, tránh cho rước họa chết người, thậm chí còn lấy điện thoại ra muốn thông báo cho Kurita Ichiro. Bất quá cái di động kia cuối cùng đã bỏ mạng dưới chân Hắc Tử.
Sau khi lên máy bay, Kurita Sakura đã phóng tay hết sức xa xỉ bao luôn cả một khoang hạng nhất. Kurita Sawaki còn đang càu nhàu đáng ra phải bay bằng chuyên cơ, Tiểu Bạch nghe không lọt tai nên thiếu chút nữa đã lấy chân đạp chết cái thằng ngốc không biết sống chết kia: “Con mẹ nó, mày mà biết cái gì! Ngồi máy bay hàng không dân dụng là vì muốn giữ cái mạng chó của mày đó! Bởi vì trên máy bay này còn có mấy trăm mạng người khác, dù đối phương có muốn giết mày thì cũng không dám mạo hiểm đắc tội với chính phủ nhiều quốc gia khác mà cho máy bay nổ tung. Mày leo lên chuyên cơ thì chỉ cần một quả bom thôi là đủ để giải quyết gọn mày cho bớt việc.”
Kurita Sawaki bị lời nói của Tiểu Bạch làm cho ngây người, nghĩ nghĩ thì cảm thấy rất có lý, nghĩ nữa thì lại cảm thấy thái quá: “… Sao có thể chứ? Cho nổ máy bay… có phải là phần tử khủng bố đâu…”
Tiểu Bạch tự nhủ trong lòng, thằng này là một tên ngốc, nếu đi cãi vã với một thằng ngốc thì mình còn ngu hơn thằng ngốc nữa.
Mấy giờ sau, đoàn người đáp xuống sân bay Tokyo.
Đây xem như là lần đầu Kỷ Hàn đặt chân đến đảo quốc này, trước kia cô chỉ nghe nói về nó mà thôi. Quốc gia này về một vài phương diện cũng có chút nổi danh trên thế giới… Đừng nghĩ lệch lạc, cô chỉ đang khâm phục trước sự phát triển của ngành công nghiệp nước này thôi, chứ không có tình cảm gì với ngành công nghiệp nơi đây cả.
Ra khỏi sân bay, nhìn khắp xung quanh cũng đều là người Á Châu da vàng tóc đen, cũng chẳng cảm thấy có gì khác so với bên Trung Quốc lắm. Cảm giác khác biệt duy nhất là… Nhóm bọn họ rất gây chú ý!
Chiều cao trung bình của người Nhật trong những năm gần đây đã có sự tiến bộ, nhưng trên tổng thể cũng chỉ khoảng 170cm mà thôi. Nhìn lại đám đàn ông đi bên cạnh cô, người nào người nấy toàn hơn 180cm, đã vậy còn đứng túm tụm gần nhau, muốn không gây chú ý cũng khó. Hơn nữa, dáng vẻ bên ngoài của cả đám nhìn cũng khá tốt, toàn sở hữu vẻ đẹp trai đặc sắc, khiến cho không ít các cô gái trẻ đi ngang qua đều phải ngoái đầu lại nhìn.
Thi Thanh Trạch buổi sáng mới chạy tới nhập bọn đang duỗi người để dãn gân cốt, hướng về phía mấy cô gái trẻ người Nhật chớp chớp mắt quyến rũ, làm cho các cô toét miệng cười duyên. Hôm qua khi bọn họ đi ‘hầu hạ’ hai chị em nhà Kurita, Thi công tử không có đi theo, bởi vì mẹ Thi đang ở Hồng Kông nên anh ta phải phụng chỉ Thái Hậu mà chạy đến yết kiến. Từ tối hôm qua đến khi bọn họ sắp xuất phát bay đi Nhật Bản mới cong đít chạy về lúc sáng sớm.
Vừa về đến Nhật Bản, hai chị em Kurita đã nói muốn đi dạo phố. Nguy hiểm còn chưa được giải quyết mà bọn họ còn lớn mật như vậy, Kỷ Hàn cũng phải trố mắt ra mà bái phục. Nhưng mà… Cô không cho là Kurita Sakura là loại phụ nữ không biết nặng nhẹ, cứ nhìn thái độ xử sự trước đây của cô ta là có thể biết được một hai phần. Có lẽ cô ta chỉ muốn mượn cơ hội này mà thử khả năng ‘vệ sỹ’ của bọn họ mà thôi.
Tâm tư và cái nhìn của Kurita Sakura hơn hẳn cậu em chỉ biết ăn chơi của mình.
Nhật Bản có thời trang độc đáo riêng của mình, nhất là những thứ được lưu hành trong giới trẻ bao gồm trang phục, phong cách sống v.v. luôn chiếm vị trí tiên phong trong giới trẻ Châu Á, nhất là trên quan niệm tình dục…
Dọc theo những con phố ở Nhật Bản, sẽ thấy không ít những bé gái mặc đồng phục trung học, một phụ nữ chừng ba mươi lăm tuổi ăn mặc phóng túng đi trên nh