Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

ông thể tránh khỏi việc ‘trên uống dưới xả’. Hạ Vũ lo cô sẽ té xỉu trong toilet, cố ý muốn vào theo…
Tình huống này khỏi phải nói có bao nhiêu xấu hổ, Kỷ Hàn ngại đến nỗi muốn ngay lập tức đâm đầu vào khối đậu hũ mà chết… Ngạc nhiên nhất là trên mặt Hạ Vũ lúc ấy không hề biểu lộ một chút ghê tởm hay khó chịu nào, điều đó làm cho sau này mỗi khi Kỷ Hàn nhớ lại rất cảm động…
Một đêm này, Kỷ Hàn bị giày vò quá mức nên vì thế mà cô quên mất một sự kiện… cơn nghiện của cô nguyên một đêm qua không hề phát tác. Mãi cho đến khi trời gần sáng, cô rốt cuộc kiệt sức mà bị bóng tối tập kích…
Khi ngoài trời hửng sáng, Eric tỉnh lại, vừa vặn nhìn thấy Hạ Vũ bế Kỷ Hàn đặt lên giường.
“Hạ Vũ… Cậu đi ra đây, tôi có một số việc muốn nói với cậu.” Eric quyết định vẫn nên nói chuyện đó cho Hạ Vũ biết, về phần có muốn nói lại cho Kỷ Hàn hay không, thì cứ để anh tự quyết định.
Xác định Kỷ Hàn đã ngủ say, Hạ Vũ mới cùng hắn ra ngoài. Trời vẫn còn sớm, sắc trời còn hơi mờ tối, ở đâu đó trong bụi cỏ vẫn còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu.
“Tôi nghĩ hẳn là cậu đã đoán được, khi ở Nhật Bản, chính tôi đã mang Lâm Hải Bình đi.”
Hạ Vũ gật đầu, Lâm Hải Bình đột nhiên mất tích, lúc đó cũng không thấy Eric đâu, anh liền đoán được hắn đã mang Lâm Hải Bình đi.
“Khi đó hắn cũng bị trọng thương, nhưng hắn đã mất ý thức về chuyện sống chết từ lâu. Nếu lúc ấy tôi không cứu hắn, phỏng chừng hắn cũng sẽ như những con dã thú mà tìm một chỗ khuất nào đó tự sinh tự diệt… Sau đó, tôi giữ hắn ở lại Nhật Bản một thời gian, chăm sóc chu đáo cho đến khi vết thương của hắn lành hẳn, trong lúc đó tôi đồng thời cố gắng giúp hắn hồi phục trí nhớ, cho hắn xem những bức ảnh trước kia… nhưng hắn đều chẳng có bất kỳ phản ứng gì. Sau đó, một lần vô tình, hắn thấy được tấm ảnh mà Kurita Ichiro đã cho người gửi đến Kỷ Hàn, tấm ảnh mà hắn và vợ mình chụp chung thời trẻ kia. Hắn cứ ngơ ngẩn nhìn bức ảnh rất lâu. Vì thế, tôi quyết định đưa hắn về Trung Quốc… Tôi đưa hắn đến ở cùng trên đảo nhỏ với các người, cách nhà cậu không xa lắm. Vì tránh cho hắn lại đến tổn thương Kỷ Hàn, mỗi ngày tôi đều còng tay hắn lại.”
Hạ Vũ nhíu mày, không ngờ một nhân vật nguy hiểm như vậy ở ngay cạnh mình.
“Trong khoảng thời gian này, tôi nói cho hắn nghe rất nhiều chuyện. Hắn giống như một đứa trẻ, nhận thức lại hết thảy mọi thứ từ đầu. May là hắn cũng không có bài xích gì… Có lẽ là do có quan hệ về huyết thống. Lúc ở Nhật, hắn chịu làm cho lão Kurita Ichiro. Sau khi lão Kurita đi, xem như hắn cũng được giải thoát! Tuy rằng hắn đã không còn hiểu cái gì gọi là tình người, nhưng huyết thống là thứ không thể xóa bỏ…” Cho nên hắn mới đi cứu Kỷ Hàn. Eric xoa mặt: “Cái tôi muốn nói với cậu là… mạng của Kỷ Hàn là do Lâm Hải Bình dùng tính mạng của mình mà đổi về.”
Tuy Hạ Vũ đã nghĩ rằng Eric sẽ nói thế này, nhưng… “Sao lại như vậy?”
“Càng là thứ truyền từ xa xưa gì đó thì càng có một số cấm kỵ –– hoặc có thể nói là quy tắc –– mà chúng ta không thể lý giải được. Cổ trùng tuy có thể giải đi độc tố trong cơ thể Kỷ Hàn, nhưng… muốn lấy được cổ trùng sẽ phải trả giá rất lớn. Mà con sâu nhỏ trong người Kỷ Hàn kia, là do Lâm Hải Bình dùng chính thân thể của mình nuôi ra.” Nhớ đến cảnh tượng hàng ngàn con trùng độc bò trên người Lâm Hải Bình, từng chút từng chút ăn sống nuốt tươi hắn, Eric lập tức rùng mình một cái. Đến khi mấy ngàn con trùng kia nuốt sạch toàn bộ Lâm Hải Bình đến cả xương cũng không còn, ngay cả nội tạng cũng bị ăn sạch sẽ, sau đó lại phải chờ thêm ba ngày nữa cho đám trùng kia tự cắn nuốt lẫn nhau, cuối cùng còn lại duy nhất một con ‘mệnh cổ trùng’ mà hắn mang về được: “Ông lão kia nói, muốn có được ‘mệnh cổ trùng’ tốt nhất thì chỉ có thể dùng máu thịt của người cùng huyết thống để nuôi dưỡng nó, họ hàng càng gần càng tốt… ‘Mệnh cổ trùng’ là một con sâu rất ôn hòa, sẽ không làm tổn thương đến cơ thể. Sau khi tồn tại trong cơ thể người bệnh khoảng hai mươi năm, nó sẽ tự chết đi. Trong khoảng thời gian này, nó ở lại trong cơ thể chỉ để giúp người bệnh, nó sẽ giúp loại bỏ những tàn dư độc tố trong cơ thể, khiến cơ thể người đó khỏe mạnh và kéo dài tuổi thọ. Tôi đã nói với cậu hết mọi chuyện rồi, về phần có muốn nói lại cho Kỷ Hàn hay không, tôi để cậu quyết định.”
Eric nheo mắt, nhìn mặt trời đang mọc lên từ phía đông: “Năm đó, nếu không phải do tôi sơ sẩy thì việc này sẽ không thể xảy ra. Nghiệt do tôi tạo ra, hy vọng có thể kết thúc ở hai người nơi này. Có như vậy, tôi mới có thể an tâm phần nào.” Ánh sáng mặt trời chiếu lên gương mặt hắn, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà nhìn hắn già hẳn đi so với lúc vừa gặp mặt lại mấy ngày trước, dưới ánh nắng sớm đã hiện rõ nét già nua: “Dạo này tôi cũng cảm thấy mình không còn bao lâu thời gian nữa… Các cơ quan trong cơ thể đều đã biến chất nghiêm trọng. Cứ theo chiều hướng này, chắc tôi cũng không sống được mấy tháng nữa, mạng già này của tôi phỏng chừng gần cạn dầu rồi. Tuy nhiên, thật may mắn là… may mắn là đã cứu được Kỷ Hàn, bằng không tôi có chết cũng không thể nhắm mắt. Sau này Kỷ Hàn hẳn là còn có thể


Polly po-cket