Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.
phải chịu thêm một thời gian khó chịu, nhưng mọi chuyện sẽ ngày càng tốt lên…” Sau khi nói xong, Eric liền rời đi.
Hạ Vũ không hỏi hắn muốn đi đâu, đây là con đường riêng của Eric, anh không muốn can thiệp nhiều! Việc trước mắt anh phải làm là chăm sóc Kỷ Hàn thật chu đáo.
Eric lái xe rời khỏi căn cứ, tới nửa đường thì đột nhiên lại nhớ tới một chuyện: “Chết! Quên nói với hắn… ‘mệnh cổ trùng’ còn có một di chứng khác nữa… A, thôi bỏ đi, coi như cho hai người bọn họ thêm một phúc lợi…” Eric nghĩ nghĩ, rồi ném lại di động trên ghế, quyết định không nên nói cho bọn họ biết.
Ô tô phóng đi như bay, nhân sinh của hắn không còn bao nhiêu thời gian, phải hưởng thụ hết mình mới được!
Chuyện của những người trẻ tuổi kia, để cho họ tự giải quyết đi!
…
Khi Kỷ Hàn tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên giường, trong đầu hơi hỗn loạn, nhưng… Cô không hề quên, hôm qua rõ ràng là cô đang ngồi trên bồn cầu…
“Kỷ Tiểu Hàn!” Kỷ Duệ bưng bát cháo tiến vào, thấy cô đã tỉnh lại thì trên mặt khó nén nỗi vui mừng: “Mẹ tỉnh rồi! Trong người có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không? Bụng còn đau không? Đầu còn đau không? Muốn uống nước chứ? Hay là muốn ăn cái gì? Con có bưng cho mẹ một chén cháo hoa…”
Gì vậy! Chờ một chút! Kỷ Hàn bị những câu hỏi liên tiếp của cậu oanh tạc làm cho đầu óc vốn đã mơ hồ càng thêm choáng váng: “Duệ ca… Từ từ đã…” Nhóc con này trở nên lắm lời từ khi nào vậy.
“Dạ.” Kỷ Duệ ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đôi mắt đen bóng mở to nhìn cô chăm chú, ngay cả nháy mắt cũng không dám, khiến Kỷ Hàn tự hỏi không biết mình có phải đã biến thành yêu quái ba đầu sáu tay hay không. Tuy nhiên, đây không phải là mấu chốt, mấu chốt là cái vấn đề trong đầu cô kia:
“Duệ ca, mẹ hỏi chuyện này, con phải trả lời thành thật!” Vẻ mặt cô thận trọng.
“Được!”
“Tối hôm qua… Là ai bế mẹ lên giường .”
“Tối hôm qua?” Kỷ Duệ liếc trắng mắt cô một cái: “Mẹ đã ngủ hai ngày hai đêm rồi.” Hai ngày nay cô đều phải truyền dịch dinh dưỡng và đút một chút cháo hoa.
Hai ngày hai đêm… Kỷ Hàn ngọng… Ngủ lâu như vậy sao, thảo nào… khi tỉnh dậy cảm thấy tinh thần tốt hơn lên rất nhiều!
Hả!
Không đúng!
“Mẹ…” Kỷ Hàn mở to hai mắt nhìn: “Mẹ, mẹ…” Hai ngày hai đêm, cô ngủ rất yên ổn, hoàn toàn không có cảm giác bị tra tấn giày vò: “Mẹ có phải…”
“Ngu ngốc!” Kỷ Duệ không khách khí cốc đầu cô một cái, nhưng lực đạo rất nhẹ, cậu hít sâu một hơi, nghiêm túc nói từng chữ với cô: “Mẹ, ổn, cả, rồi!”
Ổn cả rồi… ổn cả rồi…
Thanh âm của Kỷ Duệ không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu Kỷ Hàn. Kỷ Hàn thật không dám tin những gì mình nghe được, mặt dại ra, làm cho Kỷ Duệ không nhịn được mà nở nụ cười, nhưng hai mắt lại đỏ hoe. Khoảng thời gian này… quả thật rất không dễ dàng. Bọn họ tuy vất vả, nhưng cũng không thể bằng với sự tra tấn mà mẹ phải chịu đựng…
“Đúng vậy, mọi chuyện ổn cả rồi!” Hắn lại khẳng định thêm một lần nữa.
Kỷ Hàn vẫy vẫy tay kêu con, chờ cậu lại gần, bất ngờ véo mạnh lên tay cậu một cái!
“Kỷ Tiểu Hàn, muốn chết à!” Kỷ Duệ bị đau nhảy dựng lùi ra sau, tức giận trừng mắt lườm cô: “Đau lắm đó, không phải nằm mơ đâu, đồ ngốc!”
Có một câu nói: Hạnh phúc đến quá nhanh thường khiến người ta cảm thấy không chân thật.
Đó chính là cảm nhận của Kỷ Hàn lúc này. Cô không thể tin được, cứ nghĩ như mình đang nằm mơ… Nếu đây là mơ, vậy cô mong mình sẽ không bao giờ tỉnh giấc.
Nhìn cái người đang nằm trên giường lúc khóc lúc cười giống một người điên, Kỷ Duệ nhìn trời thở dài, xoay người sang chỗ khác len lén lau đi những giọt nước mắt đàn ông… đây sẽ là lần cuối cùng cậu rơi lệ vì Kỷ Tiểu Hàn ngu ngốc này, sau này tuyệt đối sẽ không tái diễn. Người đàn ông bé nhỏ nhà họ Kỷ âm thầm thề trong lòng!
“À, đúng rồi!” Lau xong nước mắt, Kỷ Duệ quay đầu hô lên: “Kỷ Tiểu Hàn, về vấn đề mà mẹ vừa hỏi…”
“Sao vậy?” Đầu óc đã bị hạnh phúc bất ngờ làm cho u mê, Kỷ Hàn nhất thời không phản ứng kịp.
“Chính là chuyện hai ngày trước ai bế mẹ lên giường đó…” Kỷ Duệ cười gian, lộ ra gương mặt của tiểu ác ma, quyết định muốn phá tan bong bóng vui vẻ trong đầu cô: “Chính Hạ Vũ ôm mẹ lên giường. Tối hôm đó mẹ ngủ gật trên bồn cầu…” Nói đến đây là đủ hiểu rồi.
Bụp bụp bụp…
Những quả bong bóng hạnh phúc đang trôi nổi trong người cô đã bị lời nói của tên tiểu ác ma này đâm bể tan từng quả một…
Hạ Vũ bế mình lên giường…
Ngủ gật trên bồn cầu…
Trên bồn cầu…
Vậy thì, chuyện rửa ráy vệ sinh cho cô…
“SHIT!” Kỷ Hàn không dám nghĩ nữa, cảnh tượng kia vừa xuất hiện trong đầu liền lập tức bị cô bóp nát. Ai đó tới giết cô đi, cô thật không còn mặt mũi nào đi gặp người nữa…
Kỷ Hàn lập tức chui vào chăn trốn.
“Con lại nói gì với mẹ rồi hả?” Từ xa đã nghe được tiếng mắng của cô, Hạ Vũ chạy tới, thấy một đống chăn cuộn lại trên giường thì nhíu mày quay sang nhìn tên oắt đang đứng cạnh bàn kia.
Kỷ Duệ nhún vai, xua xua hai tay, ra vẻ chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu: “Con chỉ nói với mẹ sự một sự thật mà thôi, sau đó mẹ quyết định trốn tránh, làm con rùa rụt cổ.” Tuy nhiên… nhìn thấy Kỷ Tiểu Hà