Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
Y Cương Mục). Huyệt quan trọng có thể dùng một mình hay phối hợp điều trị các bệnh thuộc Vị và tất cả các trường hợp trướng đau ở bụng, tiêu hóa rối loạn, các bệnh về mắt, hệ thần kinh, bệnh áp huyết cao. Đây là huyệt có tác dụng toàn thân.
Xoa ấn xong huyệt Trung Quản, Hạ Vũ vươn tay túm lấy một bên chân của cô, gạt ống quần lên cao tìm huyệt Túc Tam Lý rồi lại bắt đầu bấm xuống…
“Ui da —— đau ——” tên này đang nhân cơ hội mà trả thù đây mà, Kỷ Hàn nghĩ muốn rút chân về, kết quả là lại rước lấy lời nói cắm cảu khó chịu của người nào đó họ Hạ.
“Đây là lần đầu tiên họ Hạ anh mát xa cho người khác đó, em dám giật lại thử xem, có tin là anh lập tức phế bỏ cái chân này của em không.” Ngoài miệng thì nói hung ác vậy nhưng lực tay ấn cũng nhẹ lại một chút, xoay nhẹ theo chiều kim đồng hồ một lúc rồi lại đổi qua xoa ngược chiều kim đồng hồ, chuyển đổi luân phiên qua lại.
Bị một câu uy hiếp ghê gớm như vậy, Kỷ Hàn cũng đành ngoan ngoãn để mặc anh tiếp tục giở trò, một lát sau đúng là cũng cảm thấy cơn đau quặn ở bao tử dịu đi một chút. Nhưng người nào đó ấn riết thành nghiện, ấn xong bên chân trái liền túm lấy chân phải ấn tiếp, hơn nữa càng lúc kỹ thuật càng tốt, lực ấn không mạnh không nhẹ mà vừa đẹp, ấn xong huyệt Túc Tam Lý lại quay lại ấn huyệt Trung Quản…
“Kỷ Tiểu Hàn —— nghe nói bao tử của mẹ lại…” Đến khi Kỷ Duệ chạy về tìm mẹ bởi nghe được từ Thím Trần Kỷ Hàn lên cơn đau bao tử sau đó bị Hạ Vũ mang đi, vừa mở cửa ra thì đã nhìn thấy một hình ảnh vô cùng ái muội ——
Kỷ Hàn nằm trên giường, hai chân đặt trên đùi Hạ Vũ, ống quần bị vén lên cao, còn Hạ Vũ thì ngồi giữa hai chân đang dạng ra của cô, cúi nửa người trên xuống, hai tay đang “sờ soạng” trên người cô…
“Duệ ca!” Kỷ Hàn nghe tiếng của cậu liền ngồi bật dậy, đầu đụng vào đầu Hạ Vũ một cái bốp, cú đụng này phải nói là đủ mạnh để khiến người ta choáng váng nhưng cũng không thể ngăn được quyết tâm nhảy xuống khỏi giường và Hạ Vũ của cô: “Anh… Anh tránh ra coi.”
Lời này vừa thốt ra lại càng chọc cho Hạ đại gia khó chịu. Sao vậy, muốn vắt chanh bỏ vỏ đấy à? Mới vừa rồi chẳng phải cô cô đã cảm thấy thật sự thoải mái dưới bàn tay ấn huyệt của anh đó sao, sao vừa chớp mắt một cái thì đã lật mặt nhanh y như lật sách vậy. Không có cửa đâu! Nghĩ thế, bàn tay to lớn lập tức đè hai tay cô xuống, đẩy ngược ra đàng sau, làm cho cô không có cách nào đứng dậy được.
“Khốn kiếp! Hạ Vũ, anh buông tay ra mau!” Kỷ Hàn giãy dụa vài cái nhưng đương nhiên là không thể thoát khỏi tay anh. Trời sinh năng lực cơ thể của nam và nữ đã được chia làm hai: ưu thế và nhược thế, lúc này ở trên giường càng thể hiện rõ ràng hơn. Nhưng nếu như Kỷ Hàn liền vì thế mà đầu hàng thì cô đã không tên là Kỷ Hàn. Phản kháng, là điều tất yếu, chắc chắn, nhất định và khẳng định. Bên trên đánh không được thì đánh bên dưới, tay không được tự do thì còn có chân, vì thế, hai chân không để yên mà giãy dụa kịch liệt, đến khi có cơ hội liền thuận thế muốn đạp một cước vào chỗ yếu ớt nhất của đàn ông…
“Cái cô này!” Hạ Vũ thắng trước một giây, chặn chân cô lại, hiểm hiểm tránh bị cô hủy tính dục nửa người dưới của mình chỉ trong gang tấc.
Kỷ Duệ lẳng lặng nhìn hai người lớn xác đang lăn lộn thành một cục trên giường: “Kỷ Tiểu Hàn.”
“Có!” Kỷ Hàn ngoan ngoãn dừng giãy dụa.
“Dỡ chân khỏi lưng người ta.” Cả hai cái đùi đều xiết chặt vào lưng đối phương thế kia thì còn làm ăn được gì, tư thế này nói nhẹ thì gọi là ‘rất không lịch sự’, người không rõ chân tướng có khi còn tưởng rằng hai người đang làm cái chuyện cấm trẻ em dưới 16 tuổi không chừng: “Ngài Hạ, phiền ngài để cháu mang người phụ nữ chẳng ra cái thể thống gì này đi khỏi đây. Không quấy rầy ngài nữa.” Nói xong liền bước qua kéo tay Kỷ Hàn khỏi gọng kìm của tay anh.
“Không sao, ba không ngại để mẹ quấy rầy thêm một chút.” Nói xong còn làm như lơ đãng thuận tiện đè cánh tay cô lại tiếp, làm cho móng vuốt tí hon của Kỷ Duệ rớt khỏi tay cô.
Cậu nhóc kia liền lập tức híp mắt lại, trên mặt hiện lên nụ cười nhẹ nhàng thản nhiên: “Làm phiền đến người ngoài ngại lắm.”
“Người ngoài?” Hạ Vũ nhướn mày: “Sao lại là người ngoài? Ngay cả ‘di ảnh’ của ba cũng đã được rước qua cửa nhà con rồi nhảy lên bàn thờ ngồi rồi đó thôi!” Nhớ đến tấm ảnh kia, anh nghiến răng trèo trẹo: “Tuy là treo lên đó hơi bị sớm.”
“Ô kìa… Hai người có phải đang…” Kỷ Hàn lên tiếng, muốn nhanh chóng cắt đứt “ánh mắt thâm tình” giữa hai người, tuyên cáo cho bọn họ biết rằng nơi này còn có sự tồn tại của người thứ ba, hơn nữa người thứ ba này là đương sự chính đó được không, đừng có bỏ qua cô như vậy chứ. Bất quá, câu nói này vừa mở đầu vài chữ thì đã bị hai người đàn ông lớn nhỏ đồng loạt quặc cho một câu.
“Bệnh nhân câm miệng!”
“Bệnh nhân câm miệng!”
Ăn ý giữa người trong nhà, lần đầu tiên được biểu hiện. Cậu nhóc kia mím môi, hai tay khoanh lại trước ngực nhìn anh. Hạ Vũ tuy là nằm trên giường, dưới thân còn đè chặt Kỷ Hàn, nhưng khí thế cũng không kém cạnh chút nào.
Hai người này bộ tính cứ nhìn nhau như vậy đến bất tận hay sao? Kỷ H