The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

àn nghĩ, thật sự cũng không muốn xen vào trận đấu giữa hai người đàn ông bọn họ, nhưng mà… bụng cô lại chọn đúng lúc này mà phát ra một thanh âm nho nhỏ —— Hôm nay vì bao tử khó chịu nên cô chưa ăn hột cơm nào vào bụng. Vừa mới để cho Hạ Vũ xoay ấn qua lại hai huyệt như vậy phải nói là thật sự hiệu quả, bao tử không đau nữa, tràng vị cũng giãn ra nhiều, nên sau đó con sâu đói trong bụng bắt đầu kêu gào ầm ĩ là điều tất nhiên.
Kỷ Hàn ngượng ngùng nở nụ cười, khoát tay ý bảo bọn họ không cần để ý đến cô: “Tôi… Tôi đi ăn một chút gì trước, hai người cứ tiếp tục.”
Còn tiếp tục cái rắm gì nữa.
Một đôi tròng mắt lạnh cùng trừng đối kháng với một đôi mắt to đen bóng, sau đó Hạ Vũ đứng dậy, đồng thời cũng kéo cô lên, sau khi kéo cô đứng vững rồi cũng không buông ra mà tiếp tục dắt cô đi ra bên ngoài: “Vừa vặn bụng anh cũng hơi đói.”
Vừa vặn hay nhỉ! Khóe miệng Kỷ Hàn giật giật, quay đầu nhìn về phía cậu con xin chỉ thị: “Duệ… Duệ ca, con thì sao?”
“Con cũng đói bụng.” Cậu nhỏ nhìn nhìn xem xét thời cơ, rồi thoắt một cái chui vào giữa hai người, thành công giải cứu tay của Kỷ Hàn ra: “Ngài Hạ, trước mặt công chúng lôi lôi kéo kéo cũng không hay, phá hỏng thanh danh cũng không tốt, Kỷ Tiểu Hàn nhà cháu còn chưa lập gia đình đâu đấy.” Đã nói còn cố ý nhấn mạnh vào vài chữ trọng yếu.
“Hay thật, ba cũng chưa kết hôn.” Nam chưa cưới nữ chưa gả là nhất rồi còn gì.
“Ý cháu là gả cho ‘Người’!” Ngụ ý là Hạ Vũ chú không phải người, giỏi lắm cũng chỉ được xem là đồ cặn bã thôi.
Nhóc con khá thật. Hạ Vũ sao lại không hiểu ý con nói anh là tởm lợm chứ. Nhưng Hạ Vũ là kẻ dễ bị bắt nạt đấy à, nếu đã bị nói là cặn bã, vậy thì anh cứ biểu hiện theo kiểu cặn bã đi: “Đương nhiên là phải lập gia đình rồi, hơn nữa phải gả cho một người đàn ông tốt như ba vậy nè.” Tính cách đặc biệt của Cặn bã: vô sỉ.
“Ha ha ha…” Kỷ Duệ cười vài tiếng, nhưng Kỷ Hàn nghe vào trong tai liền lập tức có cảm giác nổi da gà gai ốc tay chân rụng rời, sau đó chợt nghe cậu chàng nói tiếp: “Vậy nhất định Ngài Hạ gặp được quá ít đàn ông rồi.”
Hạ Vũ lăn lộn ở đâu? Tất nhiên là trong doanh trại quân đội rồi. Vậy trong doanh trại quân đội có cái gì nhiều nhất? Đàn ông chứ gì nữa! Bản lĩnh nói xạo không chớp mắt của Duệ ca quả nhiên càng ngày càng sâu sắc rồi, Kỷ Hàn nghĩ, tiếp tục im lặng bo bo giữ mình chứ không can dự vào trận đấu võ mồm giữa hai người.
“Có khả năng không nhiều lắm, nhưng tuyệt đối không thể ít hơn so với con.” Hạ Vũ tuyên bố.
“Vậy hay quá.” Kỷ Duệ nâng cao âm điệu, nhắc tới Kỷ Hàn như một người tri kỷ: “Giúp Kỷ Tiểu Hàn nhà cháu chọn một người đàn ông tốt hơn chú làm chồng đi.”
Ngay trước mặt cha ruột của mình kêu cha ruột giúp mình tìm một người tốt về làm cha, chắc cũng chỉ có Kỷ Duệ làm được. Cậu nhóc còn sợ chưa đủ đô, tiếp tục ra điều kiện:
“Tốt nhất là tìm một người nhã nhặn, Kỷ Tiểu Hàn rất hung tợn, như vậy mới trung hòa giữa hai người được.”
Thằng nhóc kia, mày khen mẹ hay là hạ thấp mẹ đấy, Kỷ Hàn u oán nghĩ. Bất quá có một điều có thể xác định tuyệt đối là, hai chữ ‘nhã nhặn’ này thật đúng là có kéo vào cũng không đến gần được Hạ Vũ.
“Tốt nhất có chút tế bào lãng mạn,” nhóc con kia vẫn tiếp tục đặt ra điều kiện: “Kỷ Tiểu Hàn tuy là giống đàn ông nhưng tốt xấu gì cũng là một phụ nữ, thỉnh thoảng tạo chút tình tiết lãng mạn cũng tốt.”
Lãng mạn… Từ này cho tới bây giờ cũng chả dính dáng tẹo nào đến Hạ Vũ.
“Còn nữa, tốt nhất là loại có thể ra được phòng khách vào được phòng bếp.”
Đây hoàn toàn là không để cửa sổ nào cho Hạ Vũ chọn lựa.
“Còn gì nữa không?” Hạ Vũ chờ nhóc con nói tiếp.
“Tạm thời thế thôi.”
“Tốt! Mấy điều kiện con nói ba đều có.” Tính chất đặc biệt thứ hai của Cặn bã: phải có bản lĩnh nói sạo không chớp mắt.
“Ngài Hạ chắc nói đùa thế nào, ngài nói được lời này đúng là làm nhục từ nhã nhặn đấy.” Một trong số những bản lĩnh cao nhất của Kỷ Duệ chính là trong lúc chửi bới vẫn có thể mang một vẻ mặt thiên sứ vô hại với cả người lẫn vật, câu mắng cũng thật sự nghệ thuật, không mang theo chút câu chữ thô tục nào.
“Sao nói vậy được, ba chỉ không tỏ rõ sự nhã nhặn mà thôi.”
“Vậy chú lãng mạn chỗ nào?” Toàn thân đều mang tác phong cứng rắn của quân nhân, có đốt đuốc tìm cũng không thấy một cái tế bào quẹo ngang nào.
“Sự lãng mạn của ba đâu phải để cho con xem, con đương nhiên là nhìn không thấy rồi.” Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn.
“Chú nấu bếp được?”
“Con nói xem.” Một đáp án ba phải cái nào cũng được khiến người ta không đối đáp được là tốt nhất.
Có lẽ chính Hạ Vũ cũng không phát hiện, khi anh và Kỷ Duệ đấu võ mồm thì bản thân so với lúc bình thường thêm vào rất nhiều… tính trẻ con, cái tính cách mà anh nghĩ là đã đá rớt từ hồi còn con nít sau khi cách biệt gần ba mươi năm lại xuất hiện.
Chiến tranh giữa cha và con không có khói thuốc súng, chỉ có kiếm vung dao chém giữa những hàng chữ. Kỷ Hàn quyết đoán giữ vững nguyên tắc ‘im lặng là vàng’, rắm cũng không xả một cái nào, im lặng cố gắng làm cho sự tồn tại của bản thân giảm xuống, giảm xuố