Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341665

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.

ạn, may mà Hạ Vũ nhanh tay ném quả lựu đạn ra ngoài, chứ không thì hậu quả chỉ nghĩ đến thôi đã không chịu nổi!
“Cũng không hay hút, lâu lâu làm một điếu thôi. Một bao này có khi hai tháng mới hết.” Kỷ Hàn cười cười thanh toán tiền.
“Có thể bỏ thì bỏ đi.” Thím Trần đã ở trong doanh trại này nhiều năm, đều xem những cô cậu lính trẻ này như con cháu của mình, thấy bọn họ không đúng thì liền nhắc nhở: “Tụi con hút thuốc thì cũng là hít vào rồi lại thở ra thôi, lãng phí.”
Kỷ Hàn bị cách nói của bà làm cho bật cười: “Vì để không lãng phí cháu sẽ nuốt hết khói vào bụng cho Thím xem.” Nói xong, cũng thật sự làm đúng như lời mà nuốt hết khói vào, sau đó khói thuốc lại cuồn cuộn xông ra từ lỗ mũi. Dáng vẻ cô lúc này làm cho Thím Trần cũng phải mắc cười.
“Cháu thật là —— Về sau không bán thuốc lá cho cháu nữa.”
Lúc Kỷ Hàn rít một hơi thuốc vào, mắt sẽ thoáng nheo lại một chút, sau khi hít một hơi lại chậm rãi thở khói ra, dáng vẻ này hoàn toàn không mang vẻ mềm mại quyến rũ của đàn bà con gái khi hút thuốc, mà thiên về phóng khoáng và cởi mở. Có đôi khi châm một điếu thuốc xong chỉ rít hai ba hơi, sau đó gác xuống để cho nó tự cháy đến hết.
Sau khi hít vào thở ra mấy hơi, không thấy bao tử giảm đau nhanh như mọi lần, cô lấy tay đè lên đó. Thím Trần thấy vậy hỏi ngay, “Tiểu Hàn, cháu khó chịu chỗ nào hả?”
“Đau bao tử, bệnh cũ thôi, hút mấy điếu thuốc xong sẽ khỏi.” Nói xong, rít một hơi thật sâu.
“Con bé chết dẫm này!” Thím Trần nghe vậy liền đưa tay giật phắt điếu thuốc trên miệng cô: “Bao tử không khỏe mà còn hút thuốc.” Giật điếu thuốc trên miệng cô rồi mà bà còn không bỏ qua, thậm chí còn cầm luôn cả bao thuốc trong tay cô: “Không cho hút, không cho hút.”
“Thím Trần —— ”
“Không nên không nên.” Thím Trần thẳng thừng phủi tay cự tuyệt, không lay động mảy may khi cô hạ giọng cầu xin.
Hai người đang cò kè qua lại thì có một bóng người đi đến, không chú ý tới Kỷ Hàn đang đứng bên cạnh mà mở miệng cũng muốn mua một bao thuốc: “Thím à, cho cháu một gói thuốc.”
Giọng nói này…
Kỷ Hàn vừa nghe liền ngẩng đầu nhìn lên. Đúng là Hạ Vũ.
“Ừ, bao này cho cháu!” Thím Trần thuận tay quăng cho Hạ Vũ bao thuốc mới cướp về từ tay Kỷ Hàn.
“Thím Trần, đó là thuốc của cháu mà!” Kỷ Hàn trơ mắt nhìn bao thuốc của mình bay xẹt qua ngay trước mắt thành hình vòng cung rồi rơi vào tay Hạ Vũ.
Hạ Vũ vươn tay, lợi dụng ưu thế chiều cao mà giành chụp được gói thuốc trước một bước: “Chuyện gì thế?”
“Không có gì! Thím Trần đang đùa với tôi thôi. Trả gói thuốc lại cho tôi.” Kỷ Hàn nói xong liền đưa tay ra muốn giật gói thuốc.
“Thím nói Hạ Vũ nè, cháu phải canh kỹ con bé kia giúp thím nhé.” Thím Trần chỉ chỉ vào Kỷ Hàn, bắt đầu mách lẻo: “Hút thuốc thì không sao, nhưng mà nó đã bị đau bao tử mà còn hút thuốc, vậy chẳng phải là muốn phá nát luôn sức khỏe sao.”
“Đau bao tử!” Hạ Vũ nheo mắt, nhìn cô cô còn đang tính giật bao thuốc trong tay anh.
“Không đau!”
“Nói bậy, vừa rồi còn đau đến chau mày, mặt trắng bệch, đổ mồ hôi lạnh còn gì. Thiếu chút nữa còn khóc nữa là.” Thím Trần tiếp tục phá quấy.
Thím à, thím khoa trương quá, khoa trương quá rồi, khoa trương quá đi mất! Kỷ Hàn vuốt mặt, biết là đừng trông mong gì vào chuyện bao thuốc kia sẽ quay về lại tay mình.
“Thuốc đâu?” Hạ Vũ hỏi, nhét bao thuốc vào túi áo.
“Quên mang theo.” Kỷ Hàn xoa xoa chỗ bao tử, mắng thầm, mới vừa rồi còn không đau như vậy, sao giờ lại càng lúc càng đau thế này… Í chà, Thím Trần há mồm linh thiệt nha.
Trán Kỷ Hàn toát mồ hôi lạnh, mặt trở nên trắng bệch như giấy, đau đến gập cả người lại.
Hạ Vũ thấy cô như thế liền không nói không rằng trực tiếp nhấc bổng cô lên.
“Úi… Anh làm gì đó?”
“Đưa em đi trị bệnh!”
Bao tử đau thắt làm cho Kỷ Hàn tạm thời không còn sức lực đâu mà đi gây gổ với anh mà chỉ nhắm mắt lại nhẫn nại chịu đựng hết trận đau quặn này tới trận đau quặn khác.
Hạ Vũ ôm thẳng Kỷ Hàn về ký túc xá của cô, không chờ Kỷ Hàn phản ứng đã đặt cả hai tay lên thân thể cô.
Kỷ Hàn vừa định thần lại thì liền thấy hai tay anh đang đưa về hướng ngực mình, đầu óc kịp thời thanh tỉnh đưa tay túm giữ lại bàn tay đang liên tục hướng tới của anh: “Anh… Anh làm gì đó.”
“Mát xa.” Gạt tay cô ra: “Huyệt Trung Quản* và huyệt Túc Tam Lý* có thể hóa giải đau bao tử.” Sờ soạng một lúc trước bụng cô, cuối cùng anh cũng tìm được cái gọi là huyệt Trung Quản, liền dùng ngón tay nhẹ nhàng ấn ấn xuống: “Vị trí này này, nhớ cho kỹ vào, có thể trị đau bao tử. Sau này em xoa ấn chỗ này nhiều một chút.” Cuối cùng còn bổ sung thêm một câu: “Nếu em không xoa thì anh cũng rất vui lòng xoa dùm em.”
* Huyệt Trung Quản: huyệt từ lỗ rốn lên trên 4 đốt ngón tay hoặc lấy điểm giữa của đường thẳng từ lỗ rốn lên điểm giao nhau của 2 bờ sườn. Chủ trị: đau dạ dày, ợ chua, nôn mửa, ăn không tiêu, đầy hơi, bụng trướng, kiết, tiêu chảy, huyết áp cao, thần kinh suy nhược.
* Huyệt Túc Tam Lý: Huyệt ở dưới lõm khớp gối 3 đốt ngón tay, chữa trị 3 vùng trên, giữa và dưới của dạ dầy (Vị), vì vậy gọi là Túc Tam Lý (theo Trung


Ring ring