Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
khác chơi đủ các loại trò chơi và hưởng thụ thời thơ ấu, anh đã phải sinh hoạt trong một môi trường không tương xứng với tuổi. Cho dù là bị ép buộc hay là tự nguyện, tuổi thơ của anh đã chấm dứt rất sớm.
“E hèm!” Kỷ Hàn Hắng giọng, phủi cảm xúc khác thường nảy sinh trong lòng, ý bảo mọi người chuẩn bị nhập cuộc.
“Có một đội muốn chơi đối chiến cùng chúng ta!” Kỷ Duệ nhìn thư khiêu chiến vừa được gửi tới, thông báo. Cậu vốn định chơi trò tìm đường bản đồ bằng máy tính, nhưng… Cậu chợt nhìn thấy tên của đội đối phương: Đội tinh binh kỹ thuật.
Nhìn cái tên như vậy là đã biết cái đám lính kỹ thuật bữa giờ bị cậu tước sạch mặt mũi kia giờ muốn tới đòi lại thể diện đây mà. Tất nhiên, đánh đối kháng với người thật luôn thích hơn với nhân vật tự tạo của máy tính, bởi có nhiều nhân tố không xác định và khả năng tính toán hơn!
Kỷ Duệ suy nghĩ, ra quyết định, rồi nói cho đồng bọn: “Chơi đối kháng, 5 vs 5.”
Kỷ Hàn vốn tưởng rằng game này cùng lắm là CS nâng cấp lên bản 3D nên hăng hái tiến vào. Sau khi bị thua một ván tả tơi, cô mới sâu sắc cảm nhận được lời Kỷ Duệ: “Sao mà ngây thơ thế.”
So với cái game khốn kiếp này thì CS với CF chỉ là cái móng chân!
Đây là game 3D độ phân giải cao, khi đeo kính 3D vào thì toàn bộ hình ảnh hiện ra trước mắt theo dạng lập thể, dựa theo di động của thị giác mà biến ảo. Nếu ai trước đây chưa từng tiếp xúc với trò chơi 3D thì khi chăm chú nhìn vào hình ảnh đa chiều này lâu một chút nhất định sẽ khó chịu trong người, thậm chí sẽ có cảm giác buồn nôn.
Hơn nữa, vũ khí trong trò chơi hoàn toàn bắt chước thiết kế thật ngoài đời, chẳng hạn thùng đạn CF có bao nhiêu băng, thời gian đổi băng đạn và từng thao tác nhỏ đều được tính giờ. Tần Dịch chính là chưa biết những điều này, nên sau khi đi nào cầm súng lên là nã ngay một trận cho đã tay, nói theo cách anh ta là muốn làm nóng để nâng sĩ khí. Kết quả, chẳng được bao lâu thì thùng đạn đã trống rỗng không còn một viên, sau đó… Tần đại gia nhà anh ta bị đối phương tập kích bắn nát đầu, làm anh ta tức đến mắng chửi đối phương ầm ĩ trước màn hình.
Kỷ Hàn và Thi công tử tuy rằng tự vỗ ngực xưng tên là đã chơi mòn đủ các loại game chiến đấu, nhưng lần đầu tiên gặp phải trận này nên chẳng bao lâu cũng đụng phải độ bộ đội chủ lực của đối phương, ngủm củ tỏi!
Tuy rằng Duệ ca đã sớm thuộc nằm lòng game này, nhưng hai đấm khó chống bốn tay nên cuối cùng vẫn không trụ lại được, bị đối phương ném lựu đạn chết tươi. Màn hình trắng đen hiện lên hai chữ “Game Over” tuyên cáo lần đầu tiên phối hợp của bọn họ cả đội bị tiêu diệt sạch sành sanh!
Có lẽ bạn sẽ hỏi, ủa, năm người lận mà? Hạ Vũ đâu?
Xin thưa, mời mọi người hướng tầm mắt về hướng góc bên kia, sẽ thấy một khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Sau khi trò chơi bắt đầu được 30 giây, Hạ đại gia vẫn ở trong một trạng thái như vậy —— bởi khi còn chưa biết rõ ràng thao tác thế nào, vừa ló ra đã bị tay súng bắn tỉa đối diện bắn nát đầu, màn hình lập tức chuyển sang màu đen trắng, sau đó chỉ có thể ngồi đồng ở đó mà nhìn đồng đội mình chiến đấu.
Một cảnh ngộ như vậy đối với Hạ Vũ mà nói thì y như là con gái mới lớn lên kiệu hoa đi lấy chồng —— lần đầu tiên.
“Khụ! Không sao không sao, chơi thêm lần nữa!” Cảm giác không khí xung quanh hơi nặng nề, Kỷ Hàn mở miệng an ủi: “Chúng ta đều là lần đầu tiên chơi game này, mà độ khó của game này thật quá cao.”
“Mẹ kiếp! Game này giống y như thật.” Tần Dịch gỡ kính 3D ra nhìn nhìn rồi lại đeo vào: “Hay đấy hay đấy! Lần này xem Tần đại gia ta giáo huấn đám nhóc kia thế nào nhé!” Được rồi, Tần đại gia xưa nay cứ hễ càng bị áp chế thì lại càng hăng. Cho dù có thua hết trận này đến trận khác thì vẫn giữ nguyên phong cách tiếp tục chiến đấu, không bao giờ lùi bước.
Mọi người một lần nữa điều chỉnh tình trạng đăng nhập game, cầm súng tái chiến giang hồ.
Lần này vẫn chọn bản đồ địa hình vừa đánh trận trước, cảnh cứu con tin.
“Thay đổi sách lược.” Kỷ Duệ suy nghĩ một lúc rồi phát biểu. Vừa rồi cậu là người duy nhất tử vong sau cùng nên cũng đã có hiểu biết đại khái đối với cấu tạo địa hình của cảnh này, cho nên lần này cậu đảm đương vị trí chỉ huy: “Thanh Trạch, chú đi vòng ngoài tìm hiểu, rồi lẻn vào bộ chỉ huy trung tâm của đối phương.” Con tin mỗi một lần đều được nhốt ở một vị trí khác nhau tùy ý, chỉ có tiến vào bộ chỉ huy trung tâm của đối phương mới có thể biết được con tin hiện đang ở địa phương nào, bằng không thì chẳng khác nào một đám ruồi bọ bay loạn không có phương hướng, chỉ tổ lãng phí thời gian mà thôi.
“Tần Dịch, đợi lát nữa bắt đầu, chú lập tức lên điểm cao, nhiệm vụ bắn tỉa giao cho chú.”
“Được nha!” Bắn tỉa là món anh thích nhất. Tần Dịch chà xát hai tay, độ nhiệt tình đối với game này tăng vù vù: “Xem Tần gia ta một viên bắn rụng đầu một người bọn chúng nè.”
“Kỷ Tiểu Hàn, hai chúng ta phụ trách đánh nghi binh. Mẹ theo bên trái, con theo bên phải, nhiễu loạn phán đoán của kẻ địch.”
“OK!”
Mỗi người đều tự nhận nhiệm vụ, chờ xuất phát. Một giọng nói bình tĩnh