Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
a lính kỹ thuật bên này làm gì có sách lược nào đáng kể đâu, hoàn toàn là một đám chó ngửi thấy mùi thịt, chỗ nào có thịt thì xông ào ào tới chỗ đó —— Hạ Vũ chính là cái miếng thịt thơm ngào ngạt kia, miếng thịt mang họ Hạ hương bay ngàn dặm. Cho mày chọc giận tụi tao nè, cho mày thoải mái thư thái nè. Đi chết đi.
Huấn luyện bắn súng kiểu cưỡng chế!
Sau đó nhóm Kỷ Duệ lại chơi mấy vòng nữa, nhưng lần nào như lần nấy, chiến thuật có được sắp xếp kỹ càng tốt đẹp đến đâu cũng đều bị đối phương dùng phương thức đánh hội đồng như thế làm đảo loạn hoàn toàn, nên lại ăn liên tiếp mấy cục nghẹn chiến bại. Nhưng rồi trải qua nhiều lần thất bại như vậy, bọn họ coi như cũng tìm ra được quy luật: hễ xếp Hạ Vũ đi theo ai thì chắc chắn trăm phần trăm là bên kia dập cho nhóm đó tơi tả trước.
Sau khi biết được quy luật này, mọi người quyết định đánh bạc một phen, chứ bằng không cứ thua hết ván này đến ván khác như thế này thì cái tên “Thua là ngu” của Thi công tử sẽ trở thành hiện thực.
Lần này chiến thuận tiến công vào khu vực chiếm đóng được triển khai xung quanh Hạ Vũ, nói đơn giản chính là lấy Hạ Vũ làm mồi nhử. Đã có mồi thì phải có một tay câu cá có hạng xứng tầm, thế là vị trí tay câu có hạng này được giao cho Tần Dịch ngồi. Kỹ xảo bắn tỉa của anh có thể nói là xứng đến đo ni đóng giày cho một con cá lớn như Hạ Vũ, chắc chắn có thể làm cho Tần Dịch câu được một mẻ cá lớn.
Còn ba người Kỷ Hàn, Kỷ Duệ và Thi Thanh Trạch phụ trách việc cứu con tin, chỉ cần đem được con tin ra trước khi đối phương phản ứng nhận ra cái bẫy thì bọn họ có thể thắng lợi. Bằng không lần này mà “ngu” nữa thì bọn họ sẽ không chịu nổi, nhất là Thi Thanh Trạch, mỗi lần thua sẽ càng cảm thấy áp lực, ai bảo anh ta lấy một cái tên oanh oanh liệt liệt như vậy chứ —— Thật ra chuyện này cũng không thể trách Thi công tử quái đản, bởi trước kia tổ ba người bọn họ đi đến đâu cũng đều dập đối thủ từ lết tới chết.
Khu H này giống như là một cái lưới đánh cá, nơi Hạ Vũ bảo Tần Dịch nằm rình chính là cửa vào, còn anh đặt mình làm nhân ngay chính giữa chờ đám cá to lính kỹ thuật kia lại đây. Đợi cá vào đầy thì thắt ngay miệng lưới lại, đến lúc đó bọn họ có muốn đi ra cũng khó.
Đúng như nhóm anh dự đoán, lần này phòng kỹ thuật vẫn chơi y như các vòng trước, dùng phương thức đánh hội đồng ngay từ đầu. Ba người Kỷ Hàn cũng chẳng vội vã hành động ngay từ đầu mà là di chuyển vào khu A cách khá xa Hạ Vũ, chờ bên phía Hạ Vũ phát tín hiệu thì sau đó mới bắt đầu hành động.
Chỉ trong chốc lát, có người đã vào được khu H, vừa thấy bóng dáng Hạ Vũ liền lập tức thông báo cho nhóm chiến hữu phe mình. Kết quả là, cả đám mèo phòng kỹ thuật lại mắt sáng ngời ngời như thấy nồi tóp mỡ kêu gọi nhau toàn bộ chạy rầm rập về hướng khu H!
“Đến kìa đến kìa!” Tần Dịch nhìn thấy một đám đầu người lố nhố đen đen tới gần: “Một thằng, hai thằng, ba thằng… Hay thật, bọn cầm thú này đúng là vẫn bổn cũ soạn lại nha!”
“Đừng nóng vội, từ từ sẽ đến!” Hạ Vũ cũng đã tuyển một vị trí tốt cho mình, có thể để cho đối phương thấy là có mình trong này, nhưng lại không lộ yếu điểm của mình ra ngoài cho họ bắn! Cũng có thể so sánh thế này, anh bây giờ giống như một mỹ nữ quần áo không chỉnh tề, lộ liễu khêu gợi mà lại ngượng ngùng, nửa kín nửa hở làm cho người ta thấy được hình dáng yểu điệu quyến rũ hồn người, nhưng khi muốn thấy rõ từng nét tinh tế thì lại phát hiện tất cả các bộ vị mấu chốt đều đã được khảm ngọc trai che lấp, khiến người nhìn không khỏi muốn dậm chân phẫn nộ la lên: nghệ thuật khảm cừ đúng là một trở ngại lớn cho sự phát triển văn minh nhân loại mà.
Đối với các bạn bên phòng kỹ thuật mà nói, những chướng ngại vật ngăn trở bọn họ bắn chết Hạ Vũ lúc này tựa như cái khảm cừ chết tiệt kia.
“Khốn kiếp! Thằng này thông minh lên rồi!” Bắn liên tiếp mấy phát mà cũng chưa thể trúng được mục tiêu, các bạn phòng kỹ thuật bắt đầu nhấp nhổm như bị táo bón.
“Kiềm chế nào! Chúng ta nhiều người như vậy chẳng lẽ sợ không giã nó ra cám được sao?” Một đồng bạn khác tỏ vẻ bình tĩnh, giữ vững tay chĩa súng, tiếp tục tiến sâu vào bên trong: “Bất quá thằng oắt kia đúng là số cứt chó thật, chọn được một khu vực như vậy làm chúng ta xuống tay có vẻ khó.” Game này là do bọn hắn thiết kế, đương nhiên biết bố cục khu H này càng khó tìm người hơn các địa phương khác nhiều.
Theo cách nghĩ của bọn họ, chẳng qua là “Hạ Vũ” trùng hợp mèo mù vớ cá rán mà thôi.
“Ở kia kìa, hướng 7 giờ.”
Một giọng nói vừa la lên thì cả đám người đồng loạt quay nhìn về hướng đó, thấy một bóng người hiện lên liền lập tức lại sôi máu bừng bừng đuổi theo vào trong. Bạch già cũng cắp súng ngắm bắn tỉa tiến theo vào, càng đi càng cảm thấy có gì đó không đúng… Trong đầu hồi tưởng lại lúc trước thiết kế sơ đồ khu H hình như theo dạng lưới đánh cá thì phải, đường mà mọi người đang đi chính là dẫn dần vào sâu bên trong. Càng nghĩ càng không thích hợp, liền vội vàng gọi đồng bọn dừng lại đừng đi hướng vào bên trong nữa, sau đ