XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

vang lên: “Tôi thì sao?”
Lúc này mọi người mới ý thức được còn có một “Nhân vật lớn” bị bỏ quên, ba người lớn Kỷ Hàn uốn éo tầm mắt, ném đại nạn phỏng tay này về cho Kỷ Duệ xử lý.
“Chú… Chú hả…” Kỷ Duệ đảo tròn tròng mắt: “Vậy chú đi với cháu, đánh nghi binh bên phía phải.”
“Tốt!” Hạ Vũ hít sâu một hơi, đeo kính lên, nhấn nút chuẩn bị. Sau khi làm năm người đều nhấn chuẩn bị rồi, màn hình nâng cờ lên: READY! Ba… Hai… Một… GO!
Hạ Vũ quyết tâm ổn định tinh thần, đi theo Kỷ Duệ sang hướng phải. Cậu nhóc kia nguyên một khoảng thời gian trước thường xuyên trầm mình trong game này, nên thao tác trong game thế nào đều nhuyễn nhừ. Nhưng khi nhìn sang Hạ Vũ, từ một người vốn cực ít chơi game, giờ từ Super Mario lập tức nhảy vọt lên 3D bạo liệt, liền trở thành một ví dụ điển hình cho một đứa trẻ chưa biết đi mà đã đòi chạy vượt rào!
Nhưng, Ngài Hạ sao có thể chấp nhận bị đả đảo như vậy được?
Ở lần thứ nhất knockout do bị bắn nát đầu chỉ sau 30 giây, anh đã dùng hết thời gian còn lại để nhìn chằm chằm vào màn hình theo thị giác của đồng đội, ghi tạc trong đầu sơ đồ hình dáng đại khái của cảnh này, đồng thời cũng học thuộc các thao tác cơ bản! Đây là thế mạnh khác người của Hạ Vũ, đừng lo không hiểu, chỉ cần chú tâm học. Tạm thời thất bại không có nghĩa là vĩnh viễn thất bại, chỉ cần bạn rút ra được bài học từ thất bại thì nhất định sẽ đến lúc trưởng thành.
Kỷ Duệ có hơi bất ngờ bởi lần này thao tác của Hạ Vũ đã rõ ràng vượt trội hơn lần thứ nhất. Cậu phân tâm một lúc đi chú ý nhân vật của Hạ Vũ đang theo sát phía sau mình… Tuy rằng chỉ là một nhân vật trong game, nhưng nghĩ đến người đang trực tiếp khống chế nhân vật lại là Hạ Vũ, cũng là “cha già” của cậu, thì trong lòng luôn có một cảm giác không thể nói rõ nên lời…
Với tính cách nhất quán của Kỷ Duệ, cậu tuyệt đối sẽ không thừa nhận rằng bên trong cái cảm giác khó nói trong lòng mình kia đang hình thành một chút ý nhu hòa.
“Pằng!”
Tiếng súng điếc tai kéo tinh thần đang mơ màng của Kỷ Duệ về thực tại, nhìn trở lại game mới thấy bản thân vừa mới lơ đãng lộ hơn phân nửa thân mình ra ngoài vật che chắn. May là Hạ Vũ đã nhanh tay bắn trước nhiễu loạn phát súng của đối phương, cứu cậu một mạng.
Kỷ Duệ còn chưa kịp nói cám ơn thì đột nhiên phía trước lửa đạn liên tục lóe ra không dứt, giống như quân địch đang dồn hết tất cả hỏa lực về hướng bên này.
“Mẹ nó, bọn họ điên rồi sao?” Kỷ Duệ trừng mắt nhìn màn hình. Thế này không khoa học chút nào! Đối phương giống như đang nổi điên chĩa tất cả hỏa lực hiện có về phía bờ biển, vậy các địa phương đều để trống à?
Không đợi cậu hiểu ra được đối phương đang dùng sách lược gì thì một quả lựu đạn nổ tung bắn loang loáng quanh người, chờ sau khi vầng sáng trắng tan đi, cậu liền nhìn thấy thi thể của mình và Hạ Vũ nằm đứ đừ trên đất.
Ngay sau đó liền nghe Thi Thanh Trạch bên kia cũng truyền đến tin dữ: “Mẹ kiếp! Bọn này là cầm thú à, ngay ở bộ chỉ huy mà cũng đặt bom hẹn giờ.” Hèn gì dám để trống toàn bộ bộ chỉ huy. Anh vừa lẻn vào muốn tìm hiểu vị trí con tin thì đột nhiên nghe Oành một tiếng cực lớn khiến anh thiếu chút nữa phải vứt toẹt headphone đi, sau đó anh cũng bị tuyên bố hy sinh.
Năm người trừ đi ba người, hỏa lực giảm hơn phân nửa. Kỷ Hàn đi thẳng một đường thông suốt bên trái được một đoạn thời gian, sau đó cũng bị đối phương bắn chết.
“Mẹ nó!” Tần Dịch nhìn chằm chằm màn hình cả buổi: “Bọn họ đang làm gì thế, tôi vừa thấy có người tiến vào chỗ xung yếu, sao đột nhiên nhoáng một cái thì đã đổi hướng phóng sang bên kia rồi.” Tần Dịch cũng bị chiến lược mà đối phương sử dụng làm cho loạn cào cào, “Bất quá, bọn bên kia đang tập kích toàn lực.” Anh vừa bắn tỉa được một người phía đối phương xong thì cũng bị lính bắn tỉa bên kia bắn chết.
Chiến dịch cứu con tin lần hai, thất bại!
Lúc này, ở phòng kỹ thuật là một cảnh vui mừng tưng bừng. Bọn Kỷ Duệ dĩ nhiên không biết, sau khi bọn họ thấy Hạ Vũ xuất hiện, một đám người bên này giống kẻ bị bỏ đói cả tuần thấy được bánh bao thịt, toàn đội đều ùa sang, sau đó xuất hiện kiểu đối thoại tiếp sức thế này:
“Ở bên cạnh ở bên cạnh! Tới nhanh, cụ non và nhóc gà kia (Gà con hầm nấm viết tắt) cùng một chỗ.”
“Ha ha ha —— thằng ngốc này tuyệt đối không phải là chính Hạ Vũ. Với trình độ bắn chim của hắn thì ông đây có thể bắn nát đầu hắn cả trăm lần! Các anh em, tiến lên!”
“Tụi mày chậm chút coi, để lại một búng máu cho tao tới bắn với!”
“Mẹ kiếp! Thằng Bạch già kia, mày là kẻ gian à, bắn kiểu ra hiệu cho nó thế.”
Một đám người nổi giận đùng đùng, đồng loạt giơ ngón tay giữa lên cho đồng chí vừa tự tiện rời khỏi vị trí bắn tỉa kia. Đồng chí Bạch già sửng cồ, cố gắng kìm nén cảm xúc kích động trong lòng mà nói vẻ thong dong: “Anh đây dùng kiểu bắn súng phóng khoáng thoải mái lãng tử không phải người phàm nào cũng có thể làm được. Đừng có mà mê luyến anh đây, anh chính là truyền thuyết đấy.” Câu nói cuối cùng rước lấy một đống ngón cái chổng ngược đầy khinh bỉ.
Cho nên, nhóm Kỷ Duệ tuyệt đối sẽ không sao đoán được rằng bên phí