Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

ó lúc chính anh đang muốn lui ra bên ngoài thì chợt nghe một thanh âm quen thuộc ——
“Pằng!”
“Mẹ kiếp!” Bạch già nhìn chằm chằm vào màn hình đã hiện lên hai màu đen trắng, trong lòng nhộn nhạo căm tức: “Anh em, chúng ta bị lọt ổ phục kích rồi!” Anh nhìn thi thể mình nằm trên đất: “Bị phản chiến thuật rồi, bọn họ dùng ‘Hạ Vũ’ đến dụ địch xâm nhập, sau đó đặt một tay súng bắn tỉa chờ sẵn ở chỗ cao.” Vài ván trước bọn họ ăn được quả ngọt mà quên thói thường phải biết chừng biết mực không thể ăn quen bén mùi, kết quả là bị đối thủ phản lợi dụng.
Vừa mới dứt lời, chợt nghe bên cạnh truyền đến tiếng mắng: “Khốn kiếp! Thiếu chút nữa bị bắn chết!”
“Lui! Rút về đi!”
“Nấp vào —— ”
“Fuck! Bọn họ có người lẻn vào bộ chỉ huy!”
“Hay cho một chiêu điệu hổ ly sơn!” Ẵm được vài lần ‘Gà con hầm nấm’ nên bọn họ tự nhiên mà quên rằng tên kia phỏng tay thế nào… Giờ thì hay rồi, kiêu ngạo khinh địch nên tự ăn quả đắng thôi.
“May mắn ông đây còn để lại một tay!” Bạch già sờ sờ cằm, lại một lần nữa bội phục dự kiến trước của mình.
“Cậu làm gì?” Một đồng bọn cũng vừa bỏ mình tự châm điếu thuốc, hồng hộc hít mấy hơi.
Bạch già khinh khỉnh liếc mắt nhìn cậu bạn một cái, cho một nụ cười bí hiểm: “Chờ xem kịch vui đi, đến lúc đó các ngươi đừng quá sùng bái anh đây nhé!”
Bên kia, tổ ba người Kỷ Hàn an toàn tiến thẳng một đường vào đến bộ chỉ huy, thuận lợi tìm được vị trí con tin, nữ thần thắng lợi như đang ngoắc ngoắc tay gọi bọn họ, lòng ba người thật khoái chí, “Thua là ngu” cuối cùng muốn đội được lên đầu đối thủ rồi.
Căn cứ vào tin tức thu nhận được, ba người tiến đến cứ điểm nhốt con tin tại khu B thì thấy ngay “Con tin” xinh đẹp đang tạo tư thế xinh đẹp sẵn nơi đó để chờ bọn họ. Vừa nhìn thấy được dáng vẻ “chất lượng” của người nọ, má nó, trông chẳng khác nào gà móng đỏ! Ba người trầm mặc một lúc, trong lòng đồng thời nổi lên một ý tưởng giống nhau: người kiểu này có thể không cứu được không nhỉ?
Xinh đẹp quyến rũ “gà móng đỏ” thấy có người đến cứu mình thì lập tức vọt lại, vừa hít hà mũi vừa mồm năm miệng mười bù lu bù loa: “Soái ca à, người ta chờ anh nãy giờ, mau cứu người gia ra ngoài đi.”
Cảm giác xấu! Đây con mẹ nó cảm giác xấu nha!
Ba người cùng đồng thời rùng mình, nhưng hành động giải cứu con tin vẫn phải tiếp tục. Ba người vừa muốn mang con tin đi thì đột nhiên một tiếng nổ vang trời, sau đó nguyên tòa nhà sụp xuống ầm ầm. Cả ba người bọn họ cũng theo đó mà thành màu đen và trắng!
“Con tin đã bị giết, nhiệm vụ thất bại!”
Thông báo màu đỏ hiện lên trên hệ thống, dòng chữ màu máu đỏ tươi nói cho bọn họ biết một sự thật tàn khốc: bọn họ lại thất bại!
Cuối cùng, hệ thống trả lại một câu cảnh cáo: thân phận con tin chỉ có một, chính là “Con tin!”. Trong lúc giải cứu con tin, mỗi một phân một giây đều là thời gian đánh liều tính mạng, xin đừng vì khinh thường một thân phận mà chậm trễ thời gian.
Ba người lại ngọng một lúc lâu, tuy biết rằng những lời nói đúng, nhưng… trong lòng ba người lúc này là hàng vạn con thú dữ đang cào vuốt gào thét. Đừng nói là đám bộ phận kỹ thuật cầm thú kia đùa ác như vậy chứ!
Ván này con tin bị giết mà đám cướp cũng bị tiêu diệt sạch, cuối cùng xem như là hòa cả làng, cũng xem như là thành tích tốt nhất trong tất cả các ván mà bọn họ chơi hôm nay!
Chơi game mấy tiếng liền, lại vừa động tay vừa động não, cảm giác còn muốn làm người ta mệt phờ phạc hơn so với ngày thường bị Hạ Vũ thao luyện ác độc, nhất là phải chăm chú nhìn vào hình ảnh lập thể 3D trong một thời gian dài khiến cho mắt còn mệt gấp mấy lần.
Sau khi đạt được thế hoà, mấy người rũ cả người trên ghế.
Kỷ Hàn nhéo nhéo sống mũi để giãn ánh mắt hơi mỏi do phải tập trung lâu: “Không chơi nữa không chơi nữa, hôm nay dừng ở đây thôi.” Phải có chừng có mực.
“Tôi cũng không hơn gì!” Thi công tử cũng chẳng thèm giữ hình tượng mà tê liệt ngã xuống trên ghế: “Tuy chơi thích thật nhưng mệt mỏi quá.” Ngày mai còn phải tiếp tục chịu đựng Hạ ma đầu áp bức.
“Đi thôi đi thôi!” Tần Dịch sờ sờ cái bụng, nhìn sắc trời bên ngoài đã tối dần: “Vừa đúng giờ cơm chiều, Hạ sir, đi cùng không?”
Kỷ Hàn đã chú ý thấy sắc mặt Hạ Vũ lúc này căng thẳng khá khó coi, môi mím chặt, nếp nhăn mày có thể kẹp chết được cả con ruồi.
“Anh khỏe không đó.” Câu hỏi này đúng là thừa, bởi ai có mắt nhìn là biết ngay tình huống của anh hiện tại không được đúng cho lắm. Kỷ Hàn đi qua, chú ý thấy yết hầu Hạ Vũ cuộn mấy cái như đang cố gắng áp chế cái gì trào ra vậy.
“Không có việc gì! Đi thôi!” Vừa mới dứt lời, anh đã muốn tránh ra, bước nhanh về phía cửa, cảm giác trong dạ dày đang cuồn cuộn khiến cho yết hầu anh trào lên từng ngụm nước chua.
Đám Kỷ Hàn cũng nhanh bước đuổi kịp anh! Rời khỏi phòng vi tính, tầm nhìn trống trải bên ngoài và gió đêm mang theo vị mặn thoang thoảng từ biển đưa vào khiến cho sắc mặt Hạ Vũ tốt lên một chút, vị chua cuồn cuộn xông lên cổ cũng chậm lại một ít.
“Khụ!” Kỷ Hàn đột nhiên hiểu được vì sao anh lại có phản ứng này —— những người mới chập chững chơi game 3D đều bị


Insane