Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

, bởi nhìn chằm chằm lâu vào màn hình nên làm cho mắt không còn thích ứng với điều kiện môi trường bên ngoài nên lúc này dẫn đến cảm giác nôn mửa! Hạ Vũ thế này coi như là giỏi lắm rồi, lần đầu tiên chơi mà còn chơi được lâu như vậy, vả lại vừa ăn cơm xong là nhảy vào chơi ngay: “Muốn tôi đi mua ô mai cho anh không?”
Thật ra đây cũng chẳng phải là chuyện gì mất mặt, nhưng mà… cứ nghĩ đến một Hạ Vũ thoạt nhìn không gì không làm được lại bị một trò chơi ép đến muốn ói thật khiến cho người ta cảm thấy…
“Không cần!” Xem như không có vẻ co rút đầy khả nghi của khóe miệng cô, Hạ Vũ nuốt vào vị chua lại đang dâng lên đến miệng, lạnh lùng phun ra lời cự tuyệt.
“Haiz —— chúng tôi hiểu mà, anh không cần cảm thấy ngượng đâu.” Cô vỗ vỗ vai anh, ra vẻ “Chúng ta đều là người từng trải” khuyên bảo: “Bằng không đừng nhịn nữa, cứ vào toilet mà ói ra đi, sẽ thoải mái hơn nhiều đó.”
“Đã nói… Không cần!” Chẳng qua chỉ là cảm giác buồn nôn nhẹ thôi mà, anh có thể chịu được.
OK! Chết còn sĩ diện chính là người như thế. Kỷ Hàn thấy dáng vẻ kiên trì chấp nhất kia của anh thì cũng phát hỏa, đồ cứng đầu xấu tính!
“Hi —— Kỷ Hàn ——”
Một tiếng chào đầy thưởng thức đàn ông tiến thẳng vào lỗ tai, Kỷ Hàn vừa nghĩ trong đầu nói năng kiểu này chỉ có mấy thằng điên nước ngoài thì một bó hoa hồng đỏ tươi đẹp tuyệt đã xuất hiện ngay trước mắt, đằng sau bó hoa hồng chính là Eric đang cười cười thân thiết.
Chỗ răng cửa bị Tần Dịch dùng đầu đụng gãy đã được trồng răng sứ thay vào, trên mặt tuy còn một số dấu vết khi bị Thi Thanh Trạch đánh, bất quá cũng chẳng ảnh hưởng đến nụ cười xán lạn trên mặt anh ta.
“Hi… Hi, Eric!” Kỷ Hàn nhìn bó hoa hồng vĩ đại đang được chìa trước mặt: “Anh làm gì vậy?”
“Tặng cho nữ thần trong lòng tôi.” Eric là đại diện cho sự lãng mạn của người Âu Mỹ, hôm nay từ bệnh viện trở lại căn cứ liền tiện thể mang theo một bó hồng 99 hoa biểu thị cho tình yêu: “Cô cô xinh đẹp ơi, em có nguyện ý cùng ăn bữa tối với anh không?” Nói xong, còn làm một động tác mời ga lăng nhuần nhuyễn.
Kỷ Hàn nhếch khóe miệng lên, không hề khách khí bật cười lớn: “Tôi bảo này Eric, anh diễn cho ai xem thế?” Nữ thần? Từ này mà dùng trên người cô nhìn ngang ngó dọc thế nào cũng chẳng phù hợp, kêu nữ bệnh thần kinh còn hợp hơn.
“Bảo bối, cô rực rỡ như những đóa hồng làm cho ta không thể nào dời mắt được!” Eric không bị phản ứng của cô đẩy mà ngược lại càng cố gắng không ngừng, càng bị biểu hiện không giống với những cô gái khác của Kỷ Hàn khiến anh ta cảm thấy cô không giống người thường: “Xin chấp nhận cho tôi theo đuổi cô!”
“Eric…” Kỷ Hàn đã muốn cười đến run rẩy cả người: “Hoa… Hoa hồng… Đây là chuyện cười hay nhất mà tôi từng nghe trên đời.” Kỷ Hàn có thể được so với hoa loa kèn, có thể là hoa cúc dại ven đường, hoặc giống hơn nữa là cây xương rồng, nhưng… so với hoa hồng! Mẹ ơi, tên này có khiếu khôi hài thật.
Eric nhìn cô cười đến không kềm chế được, chắc mẩm rằng cô vẫn chưa cảm nhận được anh ta đang chân thật bày tỏ: “Sĩ quan Hạ, may quá anh cũng đang ở đây! Anh làm chứng cho tôi nhé, làm chứng tình cảm tôi dành cho bảo bối Kỷ Hàn…”
“… Đem hoa đi chỗ khác!” Eric còn chưa dứt lời thì đã bị Hạ Vũ cắt ngang. Anh nhìn trừng trừng vào đám hoa hồng như đang nhơn nhơn chọc tức kia, không khí hô hấp đều là mùi hương hoa hồng nồng đậm càng kích thích tràng vị không được ổn định của anh. Vốn cảm giác buồn nôn đã được áp chế xuống mức thấp nhất thế mà giờ lại dội ngược lên, xông lên còn muốn ào ạt hơn lúc nãy.
“Sĩ quan Hạ, hoa này là để thể hiện với bảo bối Kỷ Hàn…”
Lời còn chưa nói xong, Hạ Vũ rốt cuộc hết ngăn nổi khí thế tiến công mãnh liệt của tràng vị liền “oẹ” một tiếng, muốn quay đầu cũng không kịp, một thứ chất lỏng sền sệt xanh đỏ tím vàng phun thẳng lên đám hoa hồng đỏ au, mùi vị nồng đậm đến át cả mùi hương hoa hồng.
“… tình yêu của ta đối với bảo bối Kỷ Hàn…” Eric trợn mắt há hốc mồm mà nhìn bó hoa hồng lúc này đã trở thành “bảy sắc cầu vồng” “hương vị tạp trần”, ngẩn người ra, miệng vẫn còn kiên trì nói cho trọn lời kịch soạn sẵn: “tựa như này đóa hoa hồng này…”
Chương 059: Huấn luyện bắn súng kiểu cưỡng chế!
Edit: Khánh Linh
Chuyện xảy ra đột ngột, chả ai đoán được sẽ biến chuyển long trời lở đất như vậy.
“Hoa hồng này,” Hạ Vũ vươn tay giật bó hoa hồng từ trong tay Eric đang ngây đơ cán cuốc: “Ô uế rồi, không cần nữa.” Sau đó, thuận tay ném bó hoa hồng vĩ đại vào trong thùng rác bên cạnh. Giọng điệu kia bình tĩnh làm sao, có muốn tìm cũng chẳng thấy chút xấu hổ hoặc xin lỗi nào, làm cho Thi Thanh Trạch đang hóng chuyện kế bên cũng phải bái phục sát đất mà than thầm trong bụng: độ dày da mặt của tên này đã siêu việt đến nỗi tất cả thước đo của nhân loại cũng chẳng đo được.
“Hi! Chú đẹp trai!” Kỷ Duệ chui ra từ khe hở giữa hai người, khuôn mặt nhỏ nhắn đọng đầy ý cười mà chào hỏi Eric.
Eric lúc này mới xem như là đã kịp phục hồi tinh thần, quay đầu nhìn bó hoa hồng khổng lồ bị quăng vào thùng rác kia mà khóe miệng rút gân kịch liệt, lại quay sang nhìn khuôn mặt tươi cười x


Lamborghini Huracán LP 610-4 t