Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.

iểu được, nên hai người một lớn một nhỏ liền khoanh tay trước ngực nhìn cô lom lom.
“Vậy đi đi, bọn anh có thể chờ em mà.” Hạ Vũ nói với vẻ vô cùng “chăm sóc”.
“Muốn đi bao lâu?” Kỷ Duệ nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Từ đây vòng ra phía sau, đi đến cửa sổ phòng bếp của căn tin dặn đầu bếp làm riêng cho mẹ một tô mì thêm ớt, rồi chạy gấp trở về. 20 phút đủ không?”
Cứt chó! Không muốn người ta sống nữa hở Trời.
Kỷ Hàn ủ rũ, hai vai sụp xuống: “Ai nói mẹ muốn ăn mỳ… Mẹ… Mẹ muốn ăn cơm!” Cái câu ‘cà cuống chết đến đít vẫn còn cay’ đúng là dành để nói những người như cô.
“Không muốn đi toilet nữa à?” Hạ Vũ nhướn mày, lấy lời cô ra trả lại cô.
“Không đi.” Kỷ Hàn phát hỏa: “Chưa ăn vào sao xả ra được.”
Ót Kỷ Duệ chảy đầy sọc đen thùi lùi, Kỷ Tiểu Hàn đúng là rất “Không câu nệ tiểu tiết” nên mới có thể kết hợp giữa “ăn” và “xả” hoàn mỹ như vậy: “Kỷ Tiểu Hàn, mẹ dám lén ăn cay nữa xem.” Có gan ăn vụng thì từ đây về sau cứ ăn ở ngoài đi, đừng có về nhà mà ăn đồ ăn cậu nấu.
“Hắc hắc hắc ——” Biết oắt con kia tính tình khó chịu thế nào, Kỷ lưu manh lập tức trưng ra dáng vẻ nịnh bợ nhất hạng, trấn an: “Cay là cái gì vậy? Ăn hay không do Duệ ca định đoạt nha.”
Kết quả là, bữa cơm chiều này, Kỷ Hàn ăn còn lạt hơn nhiều so với dĩ vãng, lạt đến nỗi cô chỉ có thể nghĩ đến vị cay trong đầu rồi sau đó tự thôi miên chính mình rằng miệng ta đang đầy ớt, đầy ắp ớt đấy.
Sau một ngày nghỉ ngơi để hồi phục, ngày hôm sau đám lính bọn họ lại tinh thần phấn chấn có mặt tại sân huấn luyện. Đương nhiên đấy không có nghĩa là bọn họ đã thích ứng với phương pháp thao luyện của Hạ Vũ —— cái loại huấn luyện như lửa tôi luyện ma quỷ trong địa ngục này có muốn thích ứng cũng quá là khó khăn, cho bọn họ thêm một trăm năm nữa đi!
Nguyên nhân làm cho đám to xác này hưng phấn thế kia hoàn toàn là vì tối qua bọn họ đã nhận được tin tức: bắt đầu từ hôm nay tiến hành huấn luyện bắn súng.
Tuy rằng không biết Hạ ma đầu sẽ lại áp dụng cái phương pháp biến thái nào để huấn luyện, nhưng… cứ nghĩ đến việc cuối cùng cũng có thể sờ được cây súng thì đã đủ cho cả đám hưng phấn đến nỗi tối qua đều không ngủ được.
Tham gia lần huấn luyện này cũng đã nửa tháng có hơn, nhưng bữa giờ toàn thực hiện việc huấn luyện nâng cao thể lực, chả đụng đến súng ống tẹo nào. Nghĩ đến cái thùng đầy ngập toàn súng ống và đạn dược kia thì sáng sớm nay mọi người đều như được uống thuốc kích thích hạng nặng, thú huyết chạy rần rật trong người, khởi động bằng chạy việt dã đeo nặng 30kg cũng nhẹ như lông hồng, không hề tổn hao gì đến nhiệt huyết bừng bừng của bọn họ. Một đám người hào hùng hô to: chạy hết đoạn này, ông đây sẽ là một tay súng thiện xạ. Nhất là Vua Cua, cảm xúc như tăng vọt tận trời xanh.
Phải biết rằng cái quả lựu đạn anh “tung hứng” hôm kia đã thiếu chút nữa thì làm hỏng đống súng ống đạn dược này, vì thế anh cũng phải trả một cái giá đắt thê thảm —— viết một bản kiểm điểm một ngàn chữ lâm ly thống thiết, trong đó tràn ngập toàn những lời ăn năn sám hối cùng một đống lớn các từ ngữ thể hiện tình cảm yêu thương trân trọng của anh đối với súng ống, cho thấy lần này quả lựu đạn kia chỉ là một khuyết điểm nhất thời! Viết xong bài kinh này, anh thật sự cảm thấy mình đã có tình yêu thương sâu sắc đối với súng ống. Giờ thì anh rốt cuộc đã có cơ hội gặp mặt “người tình trong mộng”, sao có thể không kích động cho được. Đến khi đã hoàn thành buổi chạy, anh liền hưng phấn quăng phịch cái ba lô tăng tải trọng sang một bên, cởi phăng áo để trần thân trên, hô to: “Ahhhhhhh —— súng ơi —— súng thân yêu của ta ơi! Súng bảo bối của ta ơi ——”
Đúng lúc Hắc Tử đi ngang qua, tóm lấy con cua trần trùng trục kia mà truy vấn xem cái gì làm hắn hưng phấn thế, nhưng sau khi biết được nguyên nhân thì thận trọng vỗ vỗ vai hắn, sau đó cười một cách dữ tợn: “Đồng chí trẻ người non dạ này đúng là giác ngộ chưa đủ đâu! Cẩn thận đi! Hy vọng sau hôm nay cậu còn có thể duy trì lòng nhiệt thành với súng ống như thế.”
Dù nghe nói vậy nhưng cũng không thể giảm bớt nỗi chờ mong của mọi người đối với buổi huấn luyện hôm nay, nhìn theo bóng lưng đang rời khỏi khu huấn luyện của liên đội trưởng rồi mọi người đều quay sang nhiệt tình kể lại chiến tích giang hồ thao trường năm xưa của mình.
“Nhớ hồi anh đây còn ở liên đội, bắn súng phát nào phát nấy đều trúng hồng tâm, thấp nhất cũng là 81 điểm đấy.”
Vua Cua xoa xoa tay: “Chúng tớ cũng thế, nhưng đạn phát không nhiều, mỗi lần còn chưa bắn đã nghiền là hết sạch rồi.”
“Đợi lát nữa Tần đại gia ta bộc lộ tài năng thiên phú cho các ngươi xem nhá, cho các ngươi biết thế nào mới là xạ thủ chân chính nhá.” Tần Dịch đang gấp muốn chết. Trò chơi ngày hôm qua đã kích động máu nóng bừng bừng toàn thân anh.
“Thi Thanh Trạch, còn anh! Bắn loại súng nào rồi?” Vua Cua hỏi Thi công tử bên cạnh.
“Tớ hả,” Thi Thanh Trạch xòe tay đếm số: “Hơn mười loại.” Lập tức rước lấy cả đống ánh mắt hâm mộ. Dù sao anh cũng là người từng lăn lộn nhiều năm ở Cục An toàn Quốc gia, có thể khẳng định chắc chắn rằng bất cứ loại hình gì anh đều


Insane