Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1713 lượt.

oại qua:
“Người bị hại tử vong đã hai ngày, thủ pháp thực hiện rất gọn gàng, hẳn là một người chuyên nghiệp và có tri thức thực hiện.” Đoạn Khánh Nhiên vuốt vuốt mũi:” Cô có trở về hay không.”
” Làm sao vậy?” Kỷ Hàn nghe trong lời nói của cô mang theo sự mệt mỏi.
” Nạn nhân là bạn của cha mẹ tôi.” Đoạn Khánh Nhiên nghĩ đến hình ảnh kia, cả người nhịn không được mà run rẩy:” Đứa trẻ kia…..là con của bạn tôi, vợ chồng bọn họ đem con gửi ở nhà ông bà, không ngờ lại xảy ra chuyện……”
Kỷ Hàn an ủi cô vài câu:” Để tôi xin phép xem sao.” Kỷ hàn suy nghĩ xong quyết định trở về một chuyến xem sao, mặc kệ là do án tử kia hay là do phong thư dính máu……..Hai người có liên hệ gì hay không hay chỉ là trùng hợp mà thôi.
Xau khi cúp điện thoại, tâm tình của Kỷ Hàn càng trầm xuống thêm, vừa đi vừa nghĩ xem làm thế nào để xin phép nghỉ, không ngờ đã đi tới cửa kí túc xá của Hạ Vũ. Chỗ ở của Hạ Vũ cũng không có khác mấy binh lính khác là mấy, nếu có khác biệt chẳng qua là một mình anh ta một phòng mà thôi.
Kỷ Hàn gõ cửa, từ bên trong vọng ra một câu trả lời nặng nề:” Cửa không có khóa, mời vào!”
Khi Kỷ Hàn mở cửa bước vô, thấy Hạ Vũ ngồi quay lưng về phía cô, trên bàn có nhiều trang giấy vất lung tung, là bản vẽ linh tinh gì đó, phủ kín cả mặt bàn.
Thấy người tới là cô, Hạ Vũ dừng công việc trong tay lại:” Em tới vừa đúng lúc, anh đang muốn sau khi làm xong những việc này thì đi qua tìm em.”
” Sao?” Trùng hợp như vậy:” Tôi cũng đang có việc muốn tìm anh đây.” Kỷ Hàn đem vụ án ở cục cảnh sát nói ra:” Ngày mai tôi muốn xin nghỉ phép về cục cảnh sát một chuyến xem sao.”
Hạ Vũ xoa xoa hai mắt, đứng dậy rót cho hai người mỗi người một chén nước:” Được rồi, ngày mai anh sẽ đi cùng em.”
” Sao cơ?”
” Khi em nói với anh chuyện bức ảnh kia, hiện giờ đã có chút manh mối, nhưng những thông tin mà anh có chưa đủ, ngày mai phải ra ngoài một chuyến xem sao.”
” Manh mối gì?” Sao nói chuyện lại chỉ nói có một nửa như vậy chứ, Kỷ Hàn truy vấn.
Hạ Vũ chần chờ nhưng vẫn quyết định nói cho cô một chút manh mối:” Nếu giả thiết hai người này là cha mẹ của em, căn cứ vào tuổi, và thời gian mà bức ảnh được chụp, là khoảng 40 năm về trước. Lúc đó phụ nữ ở trong quân đội không nhiều lắm, nếu có thì phần lớn cũng chỉ là người của đoàn văn công mà thôi…….”
Khi nghe đến đó, thì tâm tình của Kỷ Hàn trở nên căng thẳng:” Tiếp đó thì sao?” Hiện tại người phụ nữ này đàng ở đâu? Vì sao trước đâu lại vứt bỏ cô?
” Bà ấy……đã chết rồi.”






Vụ án nhảy lầu
Đã chết!
Kỷ Hàn đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, ví như hiện tại bà ấy đang ở nước ngoài, bà có con gái khác, bà… Những khả năng này đều dựa trên cơ sở bà ấy còn sống.
Nhưng một câu của Hạ Vũ đã đánh sập toàn bộ giả thiết của cô.
“Đã chết…” Cô lặp lại: “Thật sao? Chết thế nào.” Có lẽ… Cô và bà ấy không có liên quan gì, chẳng qua chỉ trùng hợp có một đôi mắt tương tự mà thôi, Kỷ Hàn nghĩ như vậy.
Kỷ Hàn buồn bực, tư liệu của bộ đội sao phải đến cục cảnh sát mới lấy được? Hạ Vũ lấy một phần tư liệu trên bàn đưa cho cô: “Sau khi người nam xuất ngũ thì chuyển nghề, được bộ đội sắp xếp đến cục cảnh sát của thành phố B, cũng chính là cục cảnh sát mà trước đây em đã làm việc, tất cả hồ sơ có liên quan đều chuyển tới cục cảnh sát.”
Kỷ Hàn tiếp nhận tư liệu, lật xem, chỉ có một ít tin tức cơ bản nhất, ví như người nam tên là Lâm Hải Bình, nữ tên Thẩm Ninh, tin tức cũng không nhiều để cho cô hiểu biết thêm.
“Ngày mai cùng đi một chuyến đi.” Kỷ Hàn trả tư liệu lại cho anh.
Ngày hôm sau, Hạ Vũ bảo Trầm Sùng tiếp nhận nhiệm vụ huấn luyện, sau đó đưa Kỷ Hàn về nội thành. Vừa đến cục cảnh sát, bọn Lý Trạch đã ở bên trong, thấy Kỷ Hàn trở về liền trực tiếp kéo cô đi, đưa cô đến hiện trường vụ án, còn Hạ Vũ thì đến phòng Tư liệu trong cục cảnh sát tìm tư liệu có liên quan.
Từ lúc phát hiện vụ án đến nay đã hơn một tuần lễ, bởi vì vụ án chưa được phá, cho nên hiện trường vụ án còn căng dây phân cách, vẫn duy trì hiện trạng lúc ban đầu. Kỷ Hàn đeo thẻ công tác của mình ngày xưa lên rồi đi vào.
Trong phòng giống như trên ảnh chụp, phủ đầy vết máu, thi thể đã được dời, nhưng trên sàn nhà vẫn còn ký hiệu tương ứng. Trên sàn còn rơi vãi vài món đồ chơi nhỏ, trong chén trà còn chứa trà, báo chí nhuộm máu rải rác trên sàn, trên thớt gỗ trong phòng bếp còn đồ ăn đang làm một nửa. Kỷ Hàn giống như có thể nhìn thấy tình cảnh lúc đó: đứa bé kia đang chơi trò chơi trên sàn phòng khách, bà nội đang trong bếp chuẩn bị cơm chiều, ông nội ngồi trên sô pha, vừa đọc báo vừa pha trà, lâu lâu lại ngẩng đầu nhìn cháu trai đang đùa nghịch với món đồ chơi mà cười thật thỏa mãn, hết thảy đều ấm áp hòa thuận như thế.
Kỷ Hàn nhìn hoàn cảnh xung quanh, không có dấu vết đánh nhau, giống như bọn Lý Trạch phỏng đoán, hung thủ có thể là người quen, cũng đã ở trong phòng từ trước.
Ở lại hiện trường hơn nửa giờ, vết máu đầy phòng khiến Kỷ Hàn cảm thấy có chút áp lực, liền đi ra ngoài hít thở không khí trong làn