Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.
iên quan tình cảm gì đến bọn họ. Hưng phấn một cách bàng quan, khiến bọn họ muốn ngừng mà không được.
Kỷ Hàn hơi phiền, những người này chỉ dựa vào những tin tức được giới báo chí đưa tin, sau đó ở trong này mà ba hoa chích choè. Không hề chú ý rằng bát nháo như vậy chắc chắn sẽ xát muối vào vết thương của thân nhân người bị hại.
“Nhanh ăn đi, mỳ nở hết rồi.” Hạ Vũ nhắc nhở cô.
“A!” Kỷ Hàn ăn một ngốn to, hỏi: “Việc kia anh điều tra đến đâu rồi?” Nhiều chuyện đến cùng lúc như vậy, làm cho cô hơi mệt.
Hạ Vũ nhíu mày, nhìn Kỷ Hàn từ lúc bước vào đến giờ chân mày vẫn chưa thả lỏng: “Em làm xong việc của em trước đi, nến đốt hai đầu, em chịu được sao, hơn nữa…” Hạ Vũ nhíu mày.
“Sao chứ?”
“Không có gì.” Hắn cúi đầu tiếp tục ăn: “Ăn nhanh đi, chuyện bên này em không cần lo lắng, anh sẽ xử lý.”
Kỷ Hàn suy nghĩ, đến bây giờ vụ án này vẫn chưa tìm được manh mối, nếu quan tâm đến cả hai phía thực sẽ giống như anh ta nói, nến đốt hai đầu, sau cùng chết cháy là chính mình.
Ăn mì xong, mưa cũng đã ngừng, hai người sóng vai đi về cục cảnh sát ——
Rầm!
Một vật nặng đột nhiên rơi xuống trước mắt bọn họ!
Bốp ——
Chất lỏng ấm áp bắn ra tung tóe từ vật thể kia, giống như vẩy mực lên đường cái mà vẽ ra một bức tranh trừu tượng đỏ au, trong đó lẫn một chút màu trắng của thân thể điểm thêm những sợi tóc màu đen…
“A —— “
“Có người nhảy lầu!”
Người bên cạnh, rốt cuộc cũng hoàn hồn mà hét ra tiếng! Trên nền đất trống trước tòa nhà có một người nằm sấp, mặt úp xuống, toàn bộ thân thể hầu như đã rơi bẹp dúm, máu và óc phun đầy chung quanh đường cái.
Kỷ Hàn đã đi trước một bước xông tới tòa nhà nơi xảy ra chuyện, chạy thẳng lên tầng thượng, đồng thời gọi điện thoại cho Lý Trạch ở bên kia, bảo anh ta nhanh chóng đưa người đến. Hạ Vũ cũng không dừng lại, lúc Kỷ Hàn chạy lên lầu, anh đã bảo vệ hiện trường vụ án, đồng thời tầm mắt như mắt ưng nhanh chóng đảo qua những người đứng chung quanh, lưu ý tìm người khả nghi, một người nữ nhìn như sinh viên lọt vào tầm mắt anh ——
Nơi xảy ra chuyện là một ký túc xá, có hơn mười tầng. Lúc xảy ra án mạng là giữa trưa lúc lượng người đông nhất. Nếu lúc ấy hai người Kỷ Hàn đi sớm về trước năm sáu mét thì người nọ nện xuống đến nơi liền trực tiếp kéo bọn họ làm đệm lưng. Kỷ Hàn ba bước thành hai chạy xông lên tầng cao nhất, nhờ gần đây được Hạ Vũ “càng thêm chiếu cố” nên chạy từ tầng trệt lên cao như vậy mà hô hấp của cô cũng không hỗn loạn, đảo mắt liền vọt tới mái nhà.
Cửa tầng cao nhất bị khóa trái từ bên ngoài, Kỷ Hàn móc súng lục ra, thật cẩn thận dựa qua, đạp mạnh một cước đá văng cửa, cẩn thận vọt lên sân thượng…
Không có người!
Tìm tòi một lượt, sân thượng trống rỗng, trừ chính cô ra thì cũng không có ai khác. Kỷ Hàn cất súng, đi đến lan can phía trước, cũng chính là nơi người nọ nhảy xuống, một đôi giầy đặt dưới lan can.
Tự sát sao?
Không! Không phải!
Độ an toàn của lan can thật khá tốt, trên thành lan can xi măng còn được gắn thêm một lớp rào sắt bảo vệ.
Rất nhanh Kỷ Hàn liền phủ định suy đoán tự sát. Chỗ rào sắt gãy ở lan can quá mức trơn nhẵn… Là bị cắt đứt.
Nhận được điện thoại của Kỷ Hàn, rất nhanh Lý Trạch liền dẫn người đến, nhóm cảnh sát đến nơi liền kéo dải phân cách màu vàng sáng, người xem náo nhiệt bị xua tan một ít, duy trì trật tự hiện trường.
“Bạn sinh viên kia, ” Hạ Vũ đi qua, ngăn cản một nữ sinh viên sắp rời đi: “Chờ một chút.”
“Tiểu Giai, sao con lại ở đây.” Hồ Thành thấy Hạ Vũ ngăn nữ sinh lại, vội vàng chạy tới, nét mặt già nua hé ra vẻ tức giận đến sắp tái đi: “Đã bảo con đừng càn rỡ dính vào những việc này.”
“Ba ——” Hồ Giai bị mắng có chút oan ức: “Con chỉ vừa ăn cơm rồi đi ngang qua, cũng không phải…”
“Câm miệng.” Hồ Thành nghiên mắt liếc cô một cái: “Không thấy tất cả các cảnh sát đều bận rộn sao, con còn ở đây nhiều chuyện xem náo nhiệt gì, còn không đi mau!” Vừa nói vừa phủi như muốn đẩy cô rời đi.
“Đợi đã!” Hạ Vũ cản Hồ Giai lại: “Cô biết người chết?” Vừa rồi trong đám người anh liền chú ý tới cô. Bình thường thấy chuyện nhảy lầu như vậy, nếu là người vây xem, bình thường sẽ lộ ra chút vẻ hoảng sợ hoặc là thờ ơ, nhưng chủ yếu là đến xem náo nhiệt, nhưng trên mặt nữ sinh này lúc ấy lại lộ ra vẻ bối rối.
“…” Hồ Giai trù trừ, gật gật đầu: “Đúng.”
“Tiểu Giai, con… con mau nói rõ ràng cho cha.” Hồ Thành nóng nảy, túm tay cô bảo cô nói rõ ràng.
“Ba, người đó… Người đó là chú Ngô!” Hồ Giai nói ra thân phận người chết, khiến Hồ Thành sửng sốt.
“Con, con nói là Ngô Khoan?” Vẻ mặt Hồ Thành biến đổi, đầy vẻ khó tin.
“Chú Hồ, chú biết người chết.” Kỷ Hàn cũng vừa đi tới, trong tay cầm túi vật chứng, trong túi vật chứng chứa chứng minh thư bị máu nhiễm đỏ, chứng minh thư rớt trên lan can, ghi: Ngô Khoan.
Người chết tên Ngô Khoan, năm nay 49 tuổi, là công nhân vệ sinh được thuê lâu dài. Ngô Khoan trời sanh ham mê bài bạc, bởi vì không chịu nổi tính tình cờ bạc của ông ta, vài năm trước vợ hắn đã ly hôn với hắn, mang theo con gái rời đi, hai bên cắt đứt quan hệ, đến nay ông ta