Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

h. Cô ngẫu nhiên trò chuyện một chút với vài hộ gia đình trong tiểu khu, thu được tin tức cũng không khác so với của bọn Lý Trạch lắm, hai người già này vốn rất thân thiện, đối xử với hàng xóm cũng không tệ, tiểu khu trước nay vẫn thực yên ổn, chưa bao giờ phát sinh loại chuyện thế này!
Báo thù? Hay là giết người có kế hoạch với mục đích khác?
Kỷ Hàn cân nhắc trong lòng, vô thức đi về phía sân bóng rổ phía sau tiểu khu, nơi đó có vài người giống như sinh viên đang chơi bóng rổ.
Tiểu khu gần khu vực của trường cao đẳng, gần đó không hề thiếu trường học, đại học trung học gì cũng có! Mấy sinh viên kia hẳn là học đại học ở gần đó đến đây chơi bóng.
“Cảnh sát Kỷ ——” một nữ sinh còn trẻ tuổi, tinh thần phấn chấn chạy tới, miệng gọi Kỷ Hàn: “Hì —— chị là cảnh sát Kỷ đúng không, đến điều tra vụ án mạng đúng không?”
Kỷ Hàn ngẩn ra, sau đó gật gật đầu: “Sao cô biết tôi?”
“Án mạng đó đã mấy ngày rồi, có tiến triển gì không?” Nữ sinh giới thiệu chính mình: “A… Tôi là sinh viên nghiên cứu tâm lý học tội phạm khóa A, Hồ Giai.” Cô ta nở nụ cười: “Có thể chị không biết tôi, nhưng tôi thường nghe cha tôi nhắc đến chị, cũng từng xem ảnh của chị.”
“Ba cô là…”
“Hồ Thành.” Hồ Giai nói.
Kỷ Hàn nghĩ, nhớ tới người cảnh sát vẻ mặt thành thật. Hồ Thành là một cảnh sát gần năm mươi tuổi, công tác vài thập niên ở cục cảnh sát, không có thành tích sáng chói cũng không phạm sai lầm, không công không tội làm việc mười mấy năm ở tổng cục, hình như năm nay sẽ về hưu.
“Thì ra là con gái của chú Hồ.” Kỷ Hàn nói, từng nghe chú Hồ nói là có con gái, học đại học T, không ngờ là học tâm lý tội phạm.
“Cảnh sát Kỷ, chị thấy án mạng này thế nào?” Hồ Giai tựa như rất nhiệt tình với án mạng: “Giảng viên của chúng tôi lấy án mạng này làm đề tài cho chúng tôi nghiên cứu, đây là kết quả phân tích của chúng tôi. Cảnh sát Kỷ, chị xem một chút đi.” Hồ Giai lấy laptop đưa cho Kỷ Hàn.
Kỷ Hàn nhìn laptop thật dày trong tay kia, quay đầu liền thấy một người trung niên vẻ mặt không vui đi về hướng này: “Chú Hồ!” Cô chào người mới đến.
Người đến đúng là Hồ Thành!
Hồ Thành đi tới, sắc mặt không tốt nhìn về phía con gái nhà mình la hét: “Đã nói con đừng lộn xộn, sao con lại không nghe, còn chạy tới tìm cảnh sát Kỷ, con thật…” Nói xong lại quay đầu nói với Kỷ Hàn: “Cảnh sát Kỷ à, việc này… cô đừng chấp nhặt với con bé, mấy sinh viên này toàn lũ chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Để tôi đưa bọn họ đi.”
Nói xong, liền thở phì phì hét bảo Hồ Giai và đám bạn của cô rời khỏi tiểu khu. Kỷ Hàn nhìn laptop thật dày trong tay, về cục cảnh sát.
Không thể không nói, điều tra của bọn Hồ Giai làm rất cặn kẽ. Kỷ Hàn xem tư liệu Hồ Giai giao cho cô.
Người chết tên Triệu Tùng, 52 tuổi, là một nhân viên đã nghỉ hưu của một xí nghiệp dược phẩm. Vợ tên Ngô Lệ, 45 tuổi, là kế toán viên cao cấp chuyên nghiệp của một xí nghiệp đầu tư nước ngoài. Cháu trai nhỏ tên Triệu Đồng Đồng năm nay vừa năm tuổi.
Trong tư liệu bọn Hồ Giai nghiên cứu phân tích, cũng điều tra thật cẩn thận những người có liên quan đến người đã chết. Triệu Tùng trước khi về hưu là nghiên cứu viên sáng chế của xí nghiệp dược phẩm, sau khi về hưu liền nhận tiền hưu ở nhà ngậm kẹo chơi với cháu. Còn Ngô Lệ vẫn còn tiếp tục làm kế toán viên cao cấp của xí nghiệp nước ngoài. Công việc kế toán này không giống những nghề khác, có chân rết càng sâu thì lại càng nổi tiếng, tuy nhiên… loại công việc kế toàn này thường cũng vì biết nhiều mà dẫn đến một ít phiền toái. Nhưng những năm gần đây Ngô Lệ vẫn luôn tuân thủ quy tắc, cũng không có hành vi gì khác người… Ít nhất trong tư liệu điều tra về Ngô giai bọn họ ghi như vậy.
Kỷ Hàn xem xong tư liệu, duỗi người giãn gân cốt, đến cửa sổ bên cạnh, trong không khí oi bức thổi tới một trận gió lạnh, cũng thổi mây đen thật dày tới, một lúc sau, chân trời chợt lóe ánh chớp, một tiếng sấm vang lên, chốc lát sau, từng giọt mưa lớn liền rơi xuống. Phía sau có lực kéo, túm cô về phía sau, sau đó cô nghe được giọng của Hạ Vũ:
“Lùi một chút, đừng bị mưa ướt.” Nói xong, lau hạt mưa trên mặt cô.
“Ưm!” Kỷ Hàn vỗ vỗ mặt, sắp xếp những sự kiện lung tung của vụ án trong đầu, theo thói quen nhéo nhéo mũi, nói: “Anh đến rồi, tra xét ra sao?” Cô hỏi những tài liệu cũ kỹ kia.
Hạ Vũ nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ: “Ăn cơm trước đi.”
Kỷ Hàn sờ sờ bụng, cũng có chút đói, nhưng cũng không muốn ăn cơm: “Ăn mỳ đi.”
Đối diện cục cảnh sát có một quán mỳ, lúc vào quán mỳ, người trong quán đã rất đông, hai người chọn vị trí gọi hai phần mỳ! Thảo luận trong quán thu hút sự chú ý của Kỷ Hàn, vẫn là về vụ án mạng ở tiểu khu, một số người ra vẻ chuyên gia đang phân tích khả năng tính cách của hung thủ ra tay ác độc giết người bầm thây lần này, ông nói có cái đúng của ông, bà nói có cái lý của bà, nhưng không có ai thật sự để ý! Bên cạnh không ít người đang ăn cũng tụm năm tụm ba thảo luận …
Một thảm án chưa được phá, đối với mấy “người vây xem” mà nói, bất quá chỉ tăng thêm đề tài nói chuyện phiếm cho bọn họ trong lúc trà dư tửu hậu, không l


Pair of Vintage Old School Fru