Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.

vẫn sống một mình, tự kiếm tiền nuôi mình, bất quá tính ông ta ham mê bài bạc, bình thường kiếm được một trăm sẽ đánh hết một trăm hai, cho nên thiếu nợ không ít.
“Tôi và Ngô Khoan là bạn học cũ,” Nét mặt già nua của Hồ Thành phủ đầy đau buồn: “Ông ấy không có tật xấu gì, điều không tốt duy nhất chính là thích đánh bạc, cả đời ông ấy chính là bị đánh bạc làm hại, đánh đến vợ bỏ con đi.” Nói tới đây, Hồ Thành hít một hơi: “Đêm qua ông ấy tới tìm tôi vay tiền.”
“Chú cho ông ấy mượn không?” Kỷ Hàn vừa ghi lời khai vừa hỏi, đồng thời chú ý vẻ mặt của ông.
“Ngay từ đầu tôi cũng không muốn cho mượn.” Hồ Thành lắc lắc đầu: “Cho ông ấy mượn không phải là giúp ông ấy, mà là hại ông ấy. Tôi còn khuyên ông ấy đừng đánh bạc nữa, nhưng ông ấy cầu xin tôi cho ông ấy mượn một ít, ông ấy nói lần này ông ấy có việc thật, cuối cùng bị ông ta làm phiền quá, tôi mới đồng ý cho ông ấy mượn ba ngàn.” Nói xong, lấy ví da trong túi mở ra, từ bên trong lấy ra một xấp nhân dân tệ màu đỏ xếp nhỏ: “Đây này, tôi thừa lúc nghỉ trưa ra ngoài ăn cơm, thuận tiện rút chút tiền, gọi điện thoại cho ông ấy, bảo ông ấy chờ buổi chiều lúc tôi tan tầm thì đến lấy.”
Kỷ Hàn nghe Hồ Thành nói, đều ghi hết lại, sau đó hỏi chút vấn đề: “Trừ chú ra, chú có biết ông ấy còn mượn tiền của ai nữa không?”
“Việc này… Tôi cũng không biết.” Hồ Thành lắc đầu: “Tuy rằng chúng tôi là bạn học, nhưng những năm gần đây chúng tôi cũng ít liên hệ, ông Ngô này tình nguyện dành thời gian để đánh bạc chứ cũng không thích tìm bạn cũ mà hàn huyên, trừ khi là vay tiền.”
Công việc của Ngô Khoan thu nhập không cao, sao có đủ tiền để chống đỡ cơn nghiện cờ bạc kéo dài. Kỷ Hàn bảo bọn Lý Trạch, đi điều tra mạnh mối từ những người Ngô Khoan vẫn gặp, quan trọng nhất là những người thường lui tới vì nợ nần.
“Cảnh sát Kỷ.” Hồ Giai tìm cơ hội đến gần Kỷ Hàn: “Án mạng kia thì sao? Chị đã xem tư liệu điều tra của chúng tôi chưa?”
“Ừ! Đã xem! Các cô làm rất cẩn thận.” Kỷ Hàn nói.
“Vậy cô cảm thấy loại hành vi này của hung thủ thuộc loại báo thù, hay chính là một loại bắt chước.” Hồ Giai dùng tri thức chuyên nghiệp mình học được mà phân tích: “Chúng tôi từng nghiên cứu loại án mạng giết người bầm thây, nhưng không hề giống như lần này.”
Kỷ Hàn nhìn cô, Hồ Giai quả thật là nữ sinh học tập nghiêm túc, Kỷ Hàn lấy thân phận người đi trước nói với cô: “Một hung thủ sát hại một người nhất định phải có động cơ gây án! Động cơ gây án có liên quan đến hoàn cảnh sinh sống của phạm nhân, giữa người với người thường có quan hệ tác động, lúc chúng ta chưa biết hung thủ là ai, chúng ta phải tìm kiếm trên người bị hại, phân tích quan hệ giữa người với người của nạn nhân.” Chẳng qua, thủ đoạn của hung thủ này quá mức tàn nhẫn, ngay cả một đứa trẻ năm tuổi cũng không tha.
Một vụ án chưa tra ra kết quả, lại một vụ án mới đánh tới, Kỷ Hàn cảm thấy có phải ông trời thấy gần đây cô chỉ luyện tập tay chân mà không luyện não nên giờ liền khiến cô phải vắt hết óc.
Kỷ Hàn và Hồ Giai đang trò chuyện, Lý Trạch từ bên ngoài phong trần mệt mỏi chạy trở về, trên mặt có nét hưng phấn, xem ra là đã có thu hoạch!
“Đội trưởng Hàn!” Lý Trạch đi tới: “Cô đoán xem chúng tôi lục soát được gì trong nhà Ngô Khoan?”
“Ngô Khoan quen biết người chết Triệu Tùng trong vụ án bầm thây.”






Người đó
Theo như lời của Kỷ Hàn, khi còn chưa thể xác định thời gian của nghi phạm, thì nên bắt tay tìm hiểu từ quan hệ xã hội của nạn nhân.
Triệu Tùng cùng Ngô Khoan là có quen biết nhau !
Đám người Lý Trạch đã đi điều tra về quan hệ xã hội của Ngô Khoan, phát hiện Ngô Khoan và Triệu Tùng trước đây cùng làm chung tại một xí nghiệp sản xuất dược thuộc nhà nước, chẳng qua là Triệu Tùng là chuyên viên nghiên cứu, còn Ngô Khoan lại là chủ nhiệm quản lý phân xưởng, về sau trong một lần xí nghiệp tổ chức giảm biên chế nhân viên, Ngô Khoan bị sa thải, bởi vì thời hạn làm chưa đủ, nên không thể có lương hưu, cuối cùng đành phải làm công nhân vệ sinh cửa kính để duy trì cuộc sống.
Nhưng hai người vẫn kín đáo qua lại, nếu như phương diện vay tiền này cũng được coi là qua lại.
Năm 1981 tháng 5 ngày 14:
Nghiên cứu X được một người nào đó đề xuất, thật sự là một sáng kiến can đảm! Tất cả mọi người ở tổ nghiên cứu đều vì thế mà nỗ lực, tôi cũng không thể thành người lạc loài, tiếp theo thí nghiệm X rất nhanh sẽ được sản xuất ra , thật làm cho người ta chờ mong…
Năm 1982 tháng 12 ngày 23:
Gần đây tôi thường suy nghĩ về nghiên cứu X, rốt cuộc là đúng hay sai… Nhưng, đó cũng không phải chuyện tôi có thể quản, tôi chỉ có thể làm chính là đem năng lực lớn nhất của bản thân tập trung vào trong nghiên cứu, sớm cho ra một nghiên cứu X hoàn mỹ, như thể thời gian không cho phép có một lần nào thất bại…
Năm 1983 tháng 10 ngày 9:
Hôm nay lại có một đám thành viên mới thử nghiệm thành phẩm X. Một nhóm đồng nghiệp chờ mong vạn phần, chờ mong của bọn họ dành cho nghiên cứu X, đã gần như si như cuồng, trái ngược lại với tôi, từ lâ