XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

n cô cùng nhau đi đến phòng hồ sơ. Hạ Vũ đem một phần hồ sơ đưa cho cô, là Lâm Hải Bình, Kỷ Hàn nhanh chóng lật xem:
Thời gian Lâm Hải Bình ở bộ đội, thành tích vẫn luôn rất tốt, có thể lưu lại tiếp tục ở trong bộ đội, nhưng hắn lại lựa chọn chuyển ngành tới cục cảnh sát, ở cục cảnh sát biểu hiện vẫn cực kì tốt, cống hiến thành tích không tầm thường, sau đó… sẽ không có sau đó, hi sinh vì nhiệm vụ .
Kỷ Hàn nhìn phần tư liệu “đầu voi đuôi chuột” của Lâm Hải Bình, cảm giác này tựa như đang xem một cuốn tiểu thuyết, phía trước mở đầu rất đặc sắc, đoạn giữa hứa hẹn cực kì hấp dẫn lại không hề xuất hiện đã đột nhiên chuyển thành kết cục.
Kỷ Hàn nhìn xuống thời gian Lâm Hải Bình hi sinh vì nhiệm vụ, tháng 2 năm 1986. Cô không khỏi nghĩ đến trước đó nhìn thấy ở trên nhật ký của Triệu Tùng…
Nếu quả thật đúng như lời người đó nói, thì chính là Lâm Hải Bình đi làm chuột bạch cho cái nghiên cứu X gì đó, kết quả… Thí nghiệm không thành công, hắn cũng thành oan hồn thí nghiệm thất bại.
“Hạ Vũ, anh có từng nghe nói, về nhóm nghiên cứu X.”
“Đó là cái gì?”
Kỷ Hàn nhìn phản ứng của anh, xem ra anh cũng không biết. Cũng đúng, theo thời gian suy đoán, khi đó anh mới mấy tuổi thôi: “Về chuyện của Lâm Hải Bình, có ít thế này thôi à?”
“Bên này có thể tra được cũng chỉ có những thứ này .” Hạ Vũ nhíu mày: “Từ năm 82 đến năm 87 những hồ sơ ghi lại trong khoảng thời gian này, ít hơn bất cứ năm nào khác…” Anh chỉ chỉ một số hồ sơ có phần ít ỏi trên bàn.
“Các người đang tìm gì thế?”
Một thanh âm to trầm đột nhiên vang lên, đem Kỷ Hàn dọa tới nhảy dựng lên.
Ánh sáng trong phòng hồ sơ vốn không tốt lắm, ngày thường lại ít có người đến, đột nhiên thình lình phát ra thanh âm, nếu không phải là lá gan hai người bọn họ đều coi như lớn, sợ là sớm bị dọa đến ngất xỉu.
Kỷ Hàn nhìn xuống, là ông cụ quản lý phòng tư liệu: “Lý đại gia, chúng cháu đang tìm chút tư liệu.”
“A!” Lý đại gia thấy rõ là Kỷ Hàn: “Là tiểu Hàn à, không phải nghe nói cháu đã bị điều đi rồi sao, sao lại trở về.”
“Trở về tra ít tư liệu.” Kỷ Hàn chỉ chỉ cái giá phía trên còn trống: “Lý đại gia, sao bên này thiếu nhiều hơn so với mấy chỗ khác thếa.”
Lý đại gia đến gần, tiến tới nhìn xuống: “Cái này á… Cháy hết rồi .”
Cháy?
Lý đại gia đón hai người bọn họ cùng ông đi đến bên ngoài: “Các cô cậu có lẽ không biết, cục cảnh sát trước kia có phát sinh một trận hoả hoạn.” Lý đại gia rót trà cho hai người, chậm rãi nói: “Mấy hồ sơ này đã bị cháy gần hết vào lúc đó .”
“Vậy sao không bổ sung lại?”
“Bổ lại được cái gì.” Lý đại gia nói: “Chẳng qua cũng chỉ là mấy cái này chỉ là ghi lại một số tội phạm tử hình mà thôi, dù sao cũng là một ít người đã chết gì đó, bổ hay không bổ cũng không có gì khác biệt .”
“Lý đại gia, ông ở tại cục cảnh sát bao nhiêu năm rồi?”
“Lâu lắm rồi.” Lý đại gia sờ sờ chân trái của mình: “Chân bị thương này cũng không thể làm gì được, chính phủ thương cảm tôi, nên cho tôi một công việc sống tạm.” Lý đại gia là một lão hồng quân, năm đó lúc còn tham gia chiến tranh giải phóng bị thương chân trái, nhặt về được một mạng, sau này chính phủ an bài cho ông đến cục cảnh sát quản lý tư liệu: “Chắc cũng hơn 20 năm rồi.”
“Ông còn nhớ trong cục có cảnh sát tên Lâm Hải Bình hay không.” Hạ Vũ hỏi, cũng đang là điều Kỷ Hàn muốn hỏi .
“Lâm Hải Bình…” Ông lão híp mắt, tựa hồ đang ở trong trí nhớ tìm tòi xem có cái tên này này từng tồn tại hay không, nhưng dù sao cũng lớn tuổi, đem tên lặp đi lặp lại vài lần, nhưng vẫn không hề thấy khuôn mặt nào xuất hiện cả.
“Chính là người này.” Hạ Vũ lấy ra cho Kỷ Hàn tấm hình chụp.
Lý đại gia tiếp nhận ảnh chụp, ghé sát vào nhìn cho kỹ: “A — Là tiểu Hải à.”
Kỷ Hàn nghe thấy khẩu khí này của ông, trong lòng vui vẻ: “Đại gia, ông biết hắn.”
“Biết, sao lại không biết.” Trên mặt Lý đại gia không che dấu hoài niệm về người trong tấm ảnh: “Cậu ta luôn gọi tôi là chú Lâm, lúc đó trời vừa mưa xuống, chân này của tôi liền lại đau, anh ta thường xuyên đến giúp tôi sửa sang lại tư liệu, là đứa trẻ tốt.” Ông lão sâu kín thở dài.
“Ông ta hi sinh vì nhiệm vụ như thế nào ?” Kỷ Hàn hỏi.
“Tiểu Hải năm đó ở cục cảnh sát phá được không ít vụ án, giống khả năng của cháu.” Lý đại gia hướng về phía Kỷ Hàn nói: “Sau đó, vào một ngày nọ, cậu ta đi tới chỗ tôi, nói với tôi là sau này cậu ta có một đoạn thời gian sẽ không thể tới giúp tôi được. Tôi hỏi có phải là đã thăng chức hay không , cậu ta nói nhận được một nhiệm vụ, phải rời khỏi đây một thời gian, lúc đó tôi còn nói với anh ta biểu hiện cho tốt, đây là khảo nghiệm tổ chức dành cho anh ta, có lẽ sau khi trở về là có thể từng bước thăng chức, một bước lên mây. “
Hồi ức luôn luôn dễ dàng làm nao động lòng nguời: “Lần đó, khi cậu ta rời khỏi khoảng hơn một tháng, sau khi trở về cả người khỏe mạnh lên không ít…” Nói tới đây, Lý đại gia dừng lại, giống như không biết nên nói tiếp theo như thế nào: “Nhưng tôi vẫn cảm giác… Có chút gì đó không thích hợp.”
“Cái gì không thích hợp?” Kỷ Hàn nóng vội truy vấn .
“Vẫn đúng là tiểu