Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
ái này cũng chỉ là suy đoán của một người mà thôi, cũng không đủ bằng chứng để kết luận, cứ theo suy luận của bọn họ, còn cần chứng cớ xác thực nữa.
Kỷ Hàn bấm một dãy số điện thoại 8 số: “Này! Lý Trạch, tôi muốn cậu tìm một địa chỉ…”
Căn cứ theo địa chỉ lấy từ Lý Trạch, hai người lái xe tới một khu nhà trọ cũ. Kỷ Hàn xác định lại biển số nhà, sau đó ấn chuông cửa.
“Ai đó –” cửa mở ra, Hồ Giai nhìn ra bên ngoài, cách cánh cửa sắt nhìn thấy Kỷ Hàn cùng Hạ Vũ, có chút kinh ngạc: “Cảnh sát Kỷ, sao các vị lại đến đây.”
“Giai Giai, chú Hồ có nhà không?” Kỷ Hàn nói: “Bọn chị đến tìm chú Hồ, có một số việc muốn hỏi chú một chút.”
“Ba em đang ở trong thư phòng.” Hồ Giai đem cửa mở ra, dẫn bọn họ đi đến trước một căn phòng, gõ cửa: “Ba, cảnh sát Kỷ tới tìm ba…” Bên trong không có truyền lại tiếng đáp, Hồ Giai lại gõ thêm hai tiếng: “Ba? Ba có trong đó không?”
Trong phòng vẫn im lặng không có bất kỳ âm thanh nào, Kỷ Hàn cùng Hạ Vũ liếc nhìn nhau một cái, kéo Hồ Giai ra, tới gần cánh cửa, đem lỗ tai dán tại cánh cửa vẫn không nghe thấy âm thanh nào, cô im lặng lấy súng lục ra, liếc nhìn Hạ Vũ một cái, hai người đồng thời lui về phía sau từng bước, sau đó đá cửa ra –
Đèn vẫn được mở, trong thư phòng nho nhỏ, Hồ Thành vẫn không nhúc nhích ghé vào trên bàn, ngay cả khi bọn họ gây ra động tĩnh lớn như vậy cũng không thể đem ông đánh thức.
Kỷ Hàn chạy tới, nhìn thoáng qua, lập tức hô: “Mau gọi xe cứu thương!”
“Ba –” Hồ Giai chậm nửa nhịp, vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ, thẳng đến khi xe cứu thương mang Hồ Thành đi, mới hồi phục tinh thần lại: “Cảnh sát Kỷ, ba em… Ba em ông…” Cả người cô gái run rẩy.
“Yên tâm đi, không có việc gì !” Kỷ Hàn ôm lấy cô gái an ủi: “Không có việc gì !”
Biết tin liền chạy tới, mấy thành viên khác trong tổ trọng án khoác cho cô gái một chiếc khăn lông, sau đó đưa cô đi lấy lời khai,
Kỷ Hàn bước vào thư phòng, trên bàn có một lá thư, là bút tích của Hồ Thành!
“Sếp, xảy ra chuyện gì thế.” Lý Trạch đã tới, Kỷ Hàn đưa lá thư trong tay cho cậu.
Mọi người:
Rất xin lỗi khi lấy phương thức như vậy để gặp mặt với mọi người, khi mọi người nhìn thấy lá thư này, hẳn là tôi đã mất, tôi dùng cái chết để bồi hoàn lại mọi tội ác.
Tất cả mọi chuyện đều do tôi làm, tôi chính là hung thủ, tôi đã giết Ngô Khoan, tôi đã đẩy anh ta từ trên lầu xuống, tạo ra một hiện trường tự sát giả.
Đây là một trận đánh cuộc, tôi, Triệu Tùng cùng Ngô Khoan ba người một ván bài.
Mấy năm nay tôi cũng nghiện vào cờ bạc, cờ bạc đã đem tất cả lớn nhỏ tích góp trong nhiều năm tiêu tốn hết. Nhìn sổ tiết kiệm trống rỗng, tôi cảm thấy mình cực kỳ thất bại, nghĩ đến chính mình muộn nhất là sang năm nên dừng lại, tiểu Giai vẫn còn phải đến trường…
Mọi người biết đặc tính lớn nhất của dân cờ bạc là cái gì không, chính là tin chắc lần tới nữ thần may mắn sẽ đứng ở bên mình. Tôi cũng không phải ngoại lệ, ngày đó có một trận đá bóng, tôi cảm thấy tôi nắm chắc, nhưng mà tôi không có bao nhiêu tiền, tôi nói với mình đó là cơ hội đánh một trận cuối cùng, vì thế tôi đi tìm Triệu Tùng.
Sở dĩ biết đến Triệu Tùng, cũng là từ Ngô Khoan mà ra. Ngô Khoan nói với tôi, hắn nắm một bí mật của Triệu Tùng, chỉ cần hắn mở miệng, Triệu Tùng nhất định sẽ cho hắn vay tiền. Tôi lúc ấy thật sự là tâm hồn tham tiền, thực sự đi tìm Triệu Tùng, mở miệng đòi tiền của hắn, Triệu Tùng kia là người thông minh, nói hai ba câu liền phá vỡ lời nói dối của tôi, nhưng mà… Ông ta cũng không có đuổi tôi đi, ngược lại thì mở miệng nói muốn đem tiền cho tôi mượn, ông ta nói ông ta cũng muốn cùng tôi đánh cược một phen: đánh cược rất đơn giản, nếu trận đấu kia tôi thắng tiền này tôi có thể không cần trả ông ấy, nếu thua… tôi sẽ phải đi giết một người, chính là Ngô Khoan.
Tôi cảm thấy lúc đó như bị ma quỷ mê hoặc, bị hắn tẩy sạch não, ngây ngô đáp ứng. Kết quả… Đúng vậy, tôi đã thua! Trận cược kia tôi gần như năm chắc trận cầu sẽ thắng, vậy mà lại thua. Tôi đã cùng đường, nghĩ đến cuộc đánh cược đó,… Tôi cảm thấy đời tôi đã bị hủy, suy nghĩ suốt một buổi tối, tôi cảm thấy mình không có cách nào giết người được. Tôi đi tìm Triệu Tùng, tôi muốn nói với ông ta là tiền tôi sẽ từ từ trả, nhưng tôi sẽ không đi giết người .
Tối hôm đó, tôi tới chỗ Triệu Tùng, xa xa liền thấy Ngô Khoan theo Triệu Tùng trong nhà đi ra, còn đang ngân nga, thấy như vậy tôi đoán chắc lại vay được của Triêu Tùng một khoản. Đột nhiên trong đầu tôi xuất hiện một ý tưởng kinh khủng… Nếu, tôi giết Triệu Tùng, tôi sẽ không phải trả lại tiền, lúc cảnh sát điều tra, Ngô Khoan sẽ là nghi phạm lớn nhất, tôi sẽ giết Ngô Khoan, như vậy…
Hiện tại nghĩ lại, lúc ấy tôi thật sự điên rồi, mới có ý tưởng điên cuồng như vậy. Càng điên cuồng hơn là tôi không chỉ suy nghĩ, còn thực hiện. Ta giết ba người nhà Triệu Tùng, sau đó lại hẹn gặp Ngô Khoan, đẩy hắn xuống lầu. Tất cả đều do tôi làm.
…
Chữ viết kín cả tờ giấy, khai báo tất cả mọi tội lỗi. Lý Trạch sau khi xem xong, trên mặt trừ bỏ kinh ngạc vẫn là kinh ngạc, trong lúc nhất thời không tìm được gì để nói. Chờ h