Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

ắn phục hồi lại tinh thần, đã thấy Kỷ Hàn đang kiểm tra tìm kiếm cả căn phòng.
“Sếp, này… Này…” Tay hắn run run cầm lá thư, đến giờ vẫn không thể tin được là Hồ Thành lại làm ra tất cả: “Đây là thật sao?”
“Cậu nói xem!” Kỷ Hàn nhìn cũng thèm liếc hắn một cái, sau đó đi ra khỏi thư phòng, quan sát gia đình này.
Vợ Hồ Thành đã sớm mắc bệnh rồi qua đời, những năm gần đây vẫn ông ta một mình nuôi nấng con gái. Trong nhà thiếu nữ chủ nhân chỉ có người đàn ông làm cảnh sát, luôn luôn sẽ có chút bừa bộn, may là còn có cô con gái, cho nên nhà này cũng không có như trong dự đoán bừa bộn như vậy, ngược lại lại rất ngăn nắp, tất cả đồ vật được sắp đặt một cách có trật tự.
Cô nhìn sang Hồ Giai đang lấy khẩu cung, sau đó bước vào phòng của cô ấy.
Một căn phòng của nữ sinh nên trông như thế nào?
Kỷ Hàn nhìn căn phòng trước mắt, chỉ có duy nhất một ý tưởng: phòng của nữ sinh bình thường không nên trông như vậy.
Sạch sẽ, ngăn nắp, trật tự đến mức làm người ta có cảm giác không thoải mái.
Sách trên giá được sắp xếp ngay ngắn từ cao đến thấp, những vật dụng nhỏ trên bàn học cũng giống như vậy, Kỷ Hàn mở ngăn kéo ra, bên trong có một vài con rối gỗ tinh xảo, chân tay và đầu con rối đều có thể tháo rời, hiện tại, chúng được chia thành từng mảnh rải rác trong ngăn kéo, nhưng vẫn có trật tự, chân tay với chân tay, đầu được sắp xếp với đầu.
Tâm Kỷ Hàn trầm xuống, đưa tay đẩy ngăn kéo trở lại, thời điểm vừa muốn ra khỏi phòng, nhìn thoáng qua bức ảnh trên giá sách, đó là ảnh của một nhà ba người, ảnh chụp Hồ Thành ôm Hồ Giai, vợ ông dựa vào bên cạnh, một nhà ba người thật hạnh phúc.
Kỷ Hàn đi ra khỏi phòng, đi vào phòng khách ngồi đối diện với Hồ Giai.
“Tiểu Giai!”
“Cảnh sát Kỷ.” Hồ Giai cảm xúc đã bình tĩnh một ít, cặp mắt do khóc đỏ bừng, giống như một con thỏ bị chấn kinh nhìn Kỷ Hàn: “Ba em…”
“Chị rất tiếc!” Kỷ Hàn tiếc nuối thở dài: “Chú Hồ đã tự thú .”
“Ba em ông…” Hồ Giai cúi đầu: “Ba em sẽ như thế nào?”
“Chờ tin tức bệnh viện bên, bất quá… nếu tất cả điều này là thật, chờ chú Hồ tỉnh lại sẽ chịu sự trừng phạt của pháp luật.” Kỷ Hàn nói xong: “Tiểu Giai, em cũng cho rằng chú Hồ là phạm nhân sao?”
Hồ Giai chợt ngẩng đầu, đối mắt Kỷ Hàn: “Không… Ba em đương nhiên là không có khả năng giết người… Ba em sẽ không giết người …”
“Vậy em cảm thấy là ai?” Kỷ Hàn lấy ra lời khai của cô, vừa lật xem vừa hỏi: “Em nói tối hôm nay chú Hồ cũng chưa từng đi ra ngoài, trở về rồi ăn cơm sau khi ăn xong đi vào trong thư phòng, không trở ra, trong lúc đó cũng không có ai đến. Bọn chị đã khám xét nhật ký di động của chú Hồ, cũng không có cuộc trò chuyện nào được ghi lại, thư chú Hồ để lại đã khai báo mọi tội lỗi đã gây ra…” Nói xong, cô kêu Lý Trạch đưa lá thư tự thú của Hồ Thành cho cô gái xem.
Hồ Giai run rẩy tiếp nhận thư: “Không… Không phải vậy, ba em sẽ không giết người… Bọn họ không phải do ba em giết… Không phải ba em giết…” Hồ Giai vùa kêu vừa khóc, càng không ngừng lắc đầu, phủ nhận bức thư thừa nhận phạm tội của Hồ Thành.
“Vậy bọn họ là do ai giết?” Kỷ Hàn nhìn chằm chằm cô gái, truy vấn : “Em biết ai giết bọn họ, đúng không?”
“Em… Em không biết, em không biết –” Hồ Giai cả người run run : “Khi em đi tới bọn họ đều đã chết … Đều đã chết…” Cô ta nhắm chặt hai mắt, trong đầu hiện lên cảnh tượng làm cho cô không thể quên, từng mảnh nhỏ của thi thể, đôi mắt mở to cứ như vậy nhìn chằm chằm cô…
“Hồ Giai!” Kỷ Hàn nắm lấy của bả vai cô ta: “Em bình tĩnh một chút đi, nói cho chị biết rốt cục là đã xảy ra chuyện gì? Nếu em muốn cứu chú Hồ, thì nhanh nói cho chị biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
“Cứu ba… Đúng, phải cứu ba… Cảnh sát Kỷ chị nhất định phải cứu ba em…” Hồ Giai giống như là người đang chết chìm, gắt gao bám lấy một khúc gỗ nổi lên là Kỷ Hàn: “Em sẽ nói, cái gì em cũng sẽ nói , chỉ cần có thể cứu ba em… Ngày đó, em nhận được một cuộc điện thoại…”
Hồ Giai khóc thút thít , đứt quãng kể rõ tất cả mọi chuyện.
Chuyên ngành học của Hồ Giai là tâm lý phạm tội học, tiếp xúc tới đủ loại trường hợp phạm tội, nhưng mà… Từ đầu đến cuối chỉ có thể chạm đến mặt ngoài, một loại cảm giác ngứa mà không có chỗ gãi, cô hy vọng có thể chân chính tiếp xúc đến các vụ án mà không chỉ nhìn mọi diễn biến trong văn bản dùng cho học tập, chỉ có thật sự tiếp xúc rồi, mới có thể tự thể nghiệm một cách sâu sắc… Ngày đó, cô nhận được một cuộc điện thoại, người trong điện thoại nói rằng sẽ cho cô một cơ hội, có thể cho cô tham dự một vụ án mạng…
Cái này đối với cô mà nói chính là lời mê hoặc không cách nào kháng cự!
Theo như địa chỉ mà người trong chiếc điện thoại nói tới, cô bán tín bán nghi (nửa tin nửa ngờ) đi tới nhà Triệu Tùng, lúc mở cửa ra, đã thấy một nhà ba người Triệu Tùng đã bị giết, thi thể bị phân thành nhiều mảnh đầy trên nền nhà thế nên: “Em đã bị dọa đến ngồi tê liệt trên mặt đất, em vừa muốn lấy điện thoại cầm trong tay ra để báo cảnh sát, người nọ lại gọi tới, hắn nói hắn đang ở một nơi khác nhìn em, khiến em phải làm theo lời hắn nói, nếu không liền nổ súng giết em… Vì