Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
Hải, nhưng có cảm giác có điểm bất đồng.” Lý đại gia nhớ lại thời gian gặp mặt Lâm Hải Bình lần cuối cùng: “Tiểu Hải tuy rằng thoạt nhìn rất nghiêm túc, nhưng là một đứa trẻ tốt bụng, ở ngoài mặt thoạt nhìn rất lạnh lùng, nhưng bên trong lại rất nhiệt tình . Nhưng từ lần đó trở về, cậu ta đã từ từ thay đổi, trở nên hung hãn tàn nhẫn, nghe nói ở thời điểm truy bắt tội phạm, thường xuyên đem tội phạm làm bể đầu chảy máu, gãy tay gãy chân, cả người trở nên nóng nảy cáu kỉnh, có một lần tới chỗ tôi, chúng tôi nói chuyện phiếm một chút, cậu ta đột nhiên ngã xuống đất, không ngừng vỗ đầu mình, không ngừng la hét rằng đau quá, thiếu chút nữa đã đập đầu vào mặt đất, may mắn tôi vẫn lôi kéo cậu ta, nếu không thực sự cậu ta đã đập nát đầu mình. … Bộ dáng tiểu Hải phát cuồng thật sự làm cho người ta sợ hãi, khí lực cũng phi thường lớn, khi đó phải vài người cùng nhau hỗ trợ mới miễn cưỡng đè cậu ta lại được, cho cậu ta một liều thuốc an thần cũng vô dụng.”
“Sau đó thì sao!” Kỷ Hàn ở bên cạnh lo lắng nghe, thế nhưng lão nhân gia hồi tưởng lại lúc nào cũng phải từ từ mới nhớ ra, không thể vội.
“Sau đó…” Lý đại gia hồi tưởng chuyện tình lúc trước: “Sau lại đột nhiên một người bước vào.”
“Một người?”
“Ừ! Một người đàn ông rất đẹp.”
Một người đàn ông, lại dùng từ đẹp đến hình dung? Kỷ Hàn cùng Hạ Vũ đối mặt cùng nhìn nhau, không nói gì! Im lặng chờ Lý đại gia tiếp tục nhớ lại.
“Người kia dáng người nhỏ gầy, làn da rất trắng, như là rất ít khi phơi nắng dưới mặt trời, mái tóc đen được dưỡng rất dài, lại không làm cho người ta cảm thấy giống con gái, ngược lại thì có thêm một loại khí chất quý tộc, hắn mặc áo dài trắng chắc là bác sĩ, hắn đến đây sau đó cắm cho tiểu Hải một cái châm không biết là vật gì, tiểu Hải liền an tĩnh lại ngủ thiếp đi, sau đó hắn đem tiểu Hải mang đi, từ lúc đó tôi không còn gặp lại tiểu Hải nữa.”
“Người đàn ông kia là ai ông biết không?” Thằng cha xinh đẹp kia chắc hẳn là có liên quan với cái nghiên cứu X chó má gì đó.
Ông lão uống một ngụm trà, thấm nhuận vào cổ họng có chút khô khan, cố gắng bình tĩnh lai cảm xúc của mình: “Về sau người đàn ông kia có quay lại cục cảnh sát một lần, mang về tro cốt của tiểu Hải, khi đó hắn tìm đến tôi, đưa cho tôi một lọ thuốc nói tiểu Hải cứ luôn nhắc đi nắc lại, thuốc kia có thể trị được bệnh cũ trên đùi tôi. Tôi có hỏi hắn tiểu Hải chết như thế nào… Hắn ta lại không nói, chỉ nhìn tôi cười cười, sau đó dùng một cây đuốc đốt hết đám hồ sơ kia.” Lý đại gia chỉ chỉ, chính là nơi vừa rồi bọn Kỷ Hàn đứng tại chỗ kia. Cái giá chứa hồ sơ ở trên so với những khác thực khác nhau rất nhiều.
“Phóng hỏa!” Kỷ Hàn trợn tròn mắt, tên kia cũng quá lớn mật rồi, trực tiếp chạy đến cục cảnh sát rồi phóng hỏa. Hạ Vũ cũng sửng sốt, gã đó cũng quá kiêu ngạo, không muốn sống nữa à.
“Người nọ có bị bắt không?”
“Không!” Lý đại gia lắc đầu, giống như cũng thấy thực khó hiểu: “Chẳng những không bị bắt, cục cảnh sát còn phong tỏa chuyện đó cơ, không cho phép người khác nói ra bên ngoài, tôi nhớ rõ lúc ấy, có người trong bộ đội còn tới đây nữa chứ… Hình như là một trưởng quan họ Hạ.”
Chân tướng?
Họ Hạ !
Phản ứng đầu tiên của Kỷ Hàn là nghĩ đến cha của Hạ Vũ, nhưng…. Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?
Sau đó, Lý đại gia cũng không nói thêm gì nữa, im lặng uống trà. Kỷ Hàn nhìn bộ dáng ông lão như vậy, hỏi cũng không được gì, liền đi theo Hạ Vũ rời khỏi phòng tư liệu. Sắc trời cũng đã tối, một ngày bận rộn sẽ luôn cảm thấy ngày trôi qua rất nhanh.
Kỷ Hàn đang cân nhắc làm thế nào mở lời với Hạ Vũ, như đang trở lại thời gian mấy ngày ở trong quân đội, Hạ Vũ luôn nhìn thấu suy nghĩ của cô trước một bước, mở điện thoại gọi cho Trầm Sùng, để hắn dẫn dắt đội thêm mấy ngày, còn mình thì lưu lại nơi này, cùng với Kỷ Hàn chờ cho vụ án kết thúc.
Bởi vì nguyên nhân có án mạng xảy ra, nhân viên hôm nay của tòa nhà đã sớm bị đuổi về, cả tòa cao ốc đều chìm trong im lặng, hai người chạy lên trên đỉnh, đi qua dây rào giới tuyến, Kỷ Hàn đưa tay thử sờ lan can kia, độ bền rất tốt, để đem nó kéo thành vuông góc xuống phía dưới, cần một lực rất lớn, nếu như giống với Ngô Khoan một người gầy teo, trọng lượng còn chưa đến 60kg, căn bản là không làm được.
Kỷ Hàn nhìn xuống phía dưới, dưới tình huống Hạ Vũ còn chưa kịp phản ứng, nhanh chóng leo lên hàng rào xi măng, sau đó, nhảy xuống phía dưới…
“Tiểu Hàn!”
Lúc Hạ Vũ quay đầu lại, nhìn thấy cô tỉnh táo từ hàng rào ngã xuống, hai mắt anh mở lớn, xông về phía hàng rào, liền thấy cô một tay nắm lấy song sắt bị gập xuống phía dưới kia, lấy đà, nhảy vào cửa sổ gần đó nhất.
Mẹ kiếp!
Hạ Vũ khẽ rủa ở trong lòng, sau đó nhanh chóng vọt xuống phía dưới!
Kỷ Hàn nhảy vào trong phòng, trong phòng rất tối, Kỷ Hàn mở điện thoại di động ra, mượn ánh sáng của di động, nhìn xuống xung quanh, đây một căn phòng hỗn tạp, bên trong chất đống không ít tạp vật, Kỷ Hàn đi tới cạnh cửa tìm được công tác bật đèn, vừa mới nhấn nút, cửa phanh một tiếng bị