Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1726 lượt.
đá văng một cách thô lỗ từ bên ngoài, may mắn Kỷ Hàn nhanh chóng tránh, bằng không ván cửa kia liền đập lên thân thể nhỏ nhắn của cô .
“Chết tiệt, anh…”
Kỷ Hàn còn chưa mắng xong, từ bên ngoài vào người đàn ông mang vẻ mặt hung dữ mà đánh gãy lời cô: “Lần sau em còn dám làm như thế này thử xem.”
“Hả?” Cô không hiểu gì hết.
“Em…” Nhìn một bộ dáng hồn nhiên không biết mình đã làm gì của cô, Hạ Vũ càng giận mà không có chỗ phát tiết, thô lỗ đem cô ấn đến trên tường, há miệng nuốt lấy tất cả nghi vấn của cô.
Người phụ nữ chết tiệt này!
Kỷ Hàn mắt mở lớn, dùng toàn bộ sức lực muốn đẩy cái tên đột nhiên động dục này ra, tiếc là sức lực bẩm sinh không bằng người ta, xô đẩy cả buổi, vẫn không thể giải thoát mình khỏi ma trảo của tên này, ngược lại là đem mình mệt mỏi quá mức.
Răng môi va chạm vào nhau, giống như một cơn gió lốc quét tới, không có dịu dàng, càng giống như là đang cắn xé.
Hướng môi cô dùng sức cắn một cái, đau đến nỗi cô hít mạnh một hơi, sau đó anh mới buông môi cô ra.
Thở hồng hộc –
Hơi thở hai người có chút hỗn loạn, hòa lẫn vào nhau, ở trong căn phòng nhỏ an tĩnh, nghe qua có vẻ ái muội và … cuồng dã.
“Anh… Con mẹ nó anh động dục à!” Kỷ Hàn muốn đẩy anh ra, lời mới nói ra bởi vì vừa mới hôn môi mà lộ ra chút lực bất tòng tâm.
Thấy cô như vậy, lửa giận không tên trong lòng Hạ Vũ thoáng nguội bớt : “Lần sau không được làm như vậy nữa.”
“Tôi… Tôi, mẹ kiếp, cũng không biết anh đang nói cái gì?” Cô đã làm cái gì ? Không thoát y sắc dụ anh, anh làm cái gì đột nhiên lại hóa thân thành sói, Kỷ Hàn vứt cho một cái khinh thường.
“Mẹ kiếp, em vừa nhảy lầu!” Cô cô này đang giả ngu hay là khờ thật thế? Nhớ lại cảnh tượng ban nãy, Hạ Vũ liền cảm thấy lửa giận trong lòng vừa lạnh đi lại bốc lên không ít.
“Tôi cũng không muốn chết, nhảy với chả lầu.” Kỷ Hàn nổi giận đấm vào ngực anh: “Tôi chỉ là đang nghiệm chứng suy nghĩ của tôi, từ sân thượng đến căn phòng này… Không ngoài suy đoán, nương theo cái lan can kia, từ sân thượng đi đến phòng…”
“Em…” Xem vẻ mặt cô lại lâm vào bộ dáng tự hỏi, Hạ Vũ nâng lên cằm của cô, để cho cô nhìn vào hai mắt mình: “Khốn kiếp, em có nghĩ tới không, nếu tay không bắt được một cái lan can nào hoặc có sự cố xảy ra chẳng hạn, vậy hậu quả sẽ là gì.”
“Ách…” Kỷ Hàn nhìn sắc mặt xanh mét của anh, biết anh thật sự rất tức giận. Bằng không khuôn mặt quan tài ngàn năm không đổi, sẽ không xuất hiện nhiều cảm xúc như vậy: “Khụ! Được… Được rồi, về sau tôi sẽ chú ý đến .” Đưa tay đẩy anh một cái: “Buông ra!”
Hạ Vũ sắc mặt không hài lòng buông lỏng tay, Kỷ Hàn vuốt lại mặt, nhìn đến các vết bẩn lộn xộn trên sàn nhà, hiển nhiên là có người cố ý xóa đi, xóa đi dấu chân trên mặt đất.
“Như vậy có thể lý giải, vì sao cửa sân thượng lại bị khóa ở ngoài.” Kỷ Hàn đem đầu hướng ra ngoài cửa sổ xem xét xuống, độ cao này nhìn thật là có chút làm cho người ta sợ hãi, từ trên này ngã xuống không chết mới là lạ, hành động vừa rồi của cô đúng là rất thiếu sót… Thế nhưng, bởi vì đã làm, nên mới hiểu được nhìn như rất đáng sợ, nhưng mà độ khó cũng không lớn.
“Chúng ta bị chiếc cửa trên sân thượng qua mắt.” Kỷ Hàn nói: “Đây là suy đoán theo cảm tính, ví dụ như làm cho anh xông lên sân thượng, nhìn xuống lan can thấy một đôi giầy, anh sẽ cảm thấy người chết đã tự mình trèo qua lan can, sau đó nhảy xuống.”
“Cho nên, khi nhìn thấy cửa sân thượng bị khóa từ bên ngoài, ” Hạ Vũ tiếp lời của cô: “Ấn tượng đầu tiên chính là không có ai có thể từ bên ngoài đi vào, chỉ có duy nhất người chết, đương nhiên sẽ cho rằng người chết đúng là tự sát.”
(=__= giống Conan vãi!!)
“Thế nhưng đó chỉ là một hiên trường giả của vụ tự tử.” Kỷ Hàn chỉ chỉ gian phòng lưu trữ nhỏ này: “Nơi này mới là hiện trường đầu tiên. Ngô Khoan có thể là từ nơi này ngã xuống.” Độ cao nơi này cũng giống vậy đủ đem người ngã thành bánh thịt.
“Ngô Khoan đến chỗ này làm gì?” Đây là một gian phòng chứa đồ, nếu không có chuyện gì, ai lại muốn tới nơi này?
“Có lẽ là có người hẹn hắn.” Kỷ Hàn đưa ra giả thiết: “Ngô Khoan thích đánh bạc, thích nhất là cá độ! Tôi nhớ rõ…” Kỷ Hàn lấy di động ra, tìm kiếm lịch thi của trận bóng được truyền hình trực tiếp ngày hôm nay: “Hôm nay kênh thể thao có một trận bóng được phát sóng trực tiếp, nếu không phải cần thiết, hắn hẳn là muốn ngồi ở trước tivi theo dõi trận đấu, đến khi có kết quả, mà không phải đến nơi này để chịu chết.” Dân cờ bạc đều thích như vậy, chính mắt nhìn thấy kết quả: “Người nào có lực hấp dẫn lớn như vậy, có thể làm cho hắn đem lực chú ý rời khỏi trận đấu chứ… Có lẽ không nhất định phải là người…” Kỷ Hàn tiếp tục suy đoán của chính mình: “Ngô Khoan sống đến loại tình trạng này, ngay cả vợ hắn cũng mang theo con rời đi, cũng không thể làm cho hắn từ bỏ cờ bạc. Loại này người có tính tình cờ bạc cứng cỏi như vậy còn có người nào có thể làm cho hắn chú ý như vậy?”
“Thay vì nói là người, không bằng nói là tiền đi!” Hạ Vũ trả lời vấn đề của cô.
Hai người liếc nhau một cái, trong lòng đều có suy nghĩ! Nhưng… Vì sao lại vậy chứ?
C