Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341640

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.

g đã khá cũ, liền ngay cả Lâm Duyệt vừa mới bắt đầu cũng chưa kịp nhận ra cô.
Diệp Giai nghịch ngợm cười, nói: “Chị bị chuyện xưa hão huyền của em làm hư rồi, mấy ngày nay liều mạng tĩnh dưỡng thân mình, chờ có thể có khí lực chạy ra khỏi Thủy Loan biệt thự.”
Lâm Duyệt cười khổ một tiếng nói: “Không phải là hão huyền, là chân thật, nhưng là Nghị ca ca anh ấy không chịu tin tưởng trên thế giới này có chị tồn tại, không muốn đi gặp chị.”
“Không quan hệ, chị chỉ muốn ở rất xa liếc anh ấy một cái, nhìn đứa nhỏ một lần là đủ rồi.” khi Diệp Giai nghe được Lâm Duyệt nói như vậy, trong lòng nhất thời dâng lên một tia mất mát, nhưng cô vẫn miễn cưỡng cười vui nói.
“Được, em dẫn chị đi gặp bọn họ, em tin tưởng nhìn đến chị một lần xong Mạc Lặc Nghị Phàm nhất định sẽ tin tưởng những lời trước đây em đã từng nói.” Lâm Duyệt thật lớn khẩu khí nói.
“Chị sợ.” Diệp Giai xuyên thấu qua kính râm, lo lắng nhìn nàng: “Chị sợ anh ấy chán ghét chị , chị không dám gặp anh ấy.” Trong mộng hắn tuy rằng ôn nhu, nhưng là luôn luôn không nắm tay cô, con rồng lửa theo sau hắn như là bảo vệ hắn, lúc nào cũng bảo vệ hắn, khiến cô không thể đến gần hắn!
“Không cần sợ, Nghị ca ca không phải là người xấu” Lâm Duyệt lôi kéo tay cô trấn an nói, sau đó dẫn cô đi đến ven đường, bắt một chiếc taxi chui vào.
Ngồi ở trong xe taxi, lòng bàn tay Diệp Giai ứa đầy mồ hôi lạnh toát, trái tim yên tĩnh hai năm nay lại ‘Bang bang’ đập loạn lên. Cô thực sự muốn gặp hắn đên vậy sao ? n Nam nhân mà cô vụng trộm yêu trong mộng!
Nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ vút nhanh qua, vì muốn cho trái tim đập bình tĩnh trở lại, Diệp Giai bất đắc dĩ cười cười nói: “Chị đã hai năm không có gặp qua thế giới bên ngoài, nhớ mang máng ngã tư đường này trước đây không phải như vậy.”
“Nơi này năm trước mới cải tạo.” Lâm Duyệt không yên lòng đáp, lòng của nàng, làm sao lại bất an như vậy?
Xe rất nhanh liền đến trước cửa một trường học quý tộc, Lâm Duyệt cùng Diệp Giai đi đến bên cạnh hàng rào sắt, nhìn bọn nhỏ vui vẻ hoạt bát chơi đùa bên trong
Không cần Lâm Duyệt chỉ, tầm mắt Diệp Giai liền đã bị tiểu Thư Tình vui đùa náo loạn bên trong hấp dẫn, hai tròng mắt kinh ngạc lăng lăng nhìn chằm chằm thân ảnh nho nhỏ đang lẫn trong đám người kia. Tiểu nữ oa kia thật sự là của cô sao? Bộ dạng thật sự quá giống!
Lúc trước khi nhìn thấy Lâm Duyệt đều không có kinh ngạc quá như vậy, nhìn thấy tiểu Thư Tình, ánh mắt của cô nhanh đã nhòa đi. Không tự chủ được vươn tay, đem kính râm cùng khẩu trang trên mặt tháo ra.






Bên trong tiểu Thư Tình nhìn ra phía bên này sau đó vui sướng kêu một tiếng: “Mẹ!” Liền vô cùng cao hứng lao tới. Ở lúc Diệp Giai còn chưa có kịp phản ứng đã chạy vọt tới chân cô, ôm hai chân của cô nói: “Mẹ, hôm nay mẹ tới thật sớm nha.”
Diệp Giai trừng mắt nhìn tiểu thiên sứ trước mắt này, đứa nhỏ này có bộ dạng vô cùng giống bản thân cô, trong lúc nhất thời có chút phức tạp không biết đáp lại thế nào. Thật lâu sau, mới quay người lại, thế này mới phát hiện Lâm Duyệt không biết khi nào đã đi không thấy bóng dáng!
Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm khuôn mặt tiểu Thư Tình tinh tế đánh giá, trên mặt lộ ra nụ cười theo bản năng của người mẹ. Sau đó nhẹ nhàng mà ôm lấy nó, nức nở nói: “Cô thật sự là mẹ của cháu sao?”
Tiểu Thư Tình tò mò đánh giá nàng, sau đó giơ bàn tay nho nhỏ giúp cô lau đi những giọt nước mắt trên mặt, lớn tiếng nói: “Mẹ, mẹ thế nào còn nói những lời này nha? Ba ba sẽ lại tức giận đó!”
“Được, mẹ không nói.” Diệp Giai cười vuốt ve tóc của nó, trong lòng rung động, mãnh liệt hơn bất kỳ lúc nào. Cô thật sự không thể tin được, bản thân mình ngay tại đây trên đời còn có người thân!
Diệp Giai không chỉ có trong lòng đang run rẩy, liền ngay cả tay chân cũng run rẩy không thể khống chế được, trời ạ! Cô thật sự nhìn thấy hắn sao?! Cảm giác này. So với ở trong mộng lại càng mờ ảo hơn, càng thêm mờ mịt.
Nhìn hắn, Diệp Giai trực giác đầu đột nhiên rất nặng, đau quá, mơ hồ, tựa hồ cô lại nhìn thấy con rồng lửa kia đang hướng phía cô lao tới, cô gắt gao cắn môi đỏ mọng, không cho bản thân phát ra nửa điểm thanh âm, tựa như sợ kinh động cái gì đó.
“Diệp Giai, chị làm sao vậy? Chị mau đi qua nha.” Lâm Duyệt giữ chặt hai tay run run không thôi của cô, nàng biết Diệp Giai là rất kích động, kích động đến mức cả người trắng bệch một mảng.
“Chị không! Chị không cần! Chị không dám!” Diệp Giai hoảng sợ lắc đầu, cô biết chỉ cần tới gần hắn, bản thân sẽ tan xương nát thịt, tiêu hồn phách tán, sẽ không còn được gặp lại hắn!
“Vì sao không dám?” Lâm Duyệt lo lắng hỏi: “Thật vất vả mới có cơ hội nhìn thấy Mạc Lặc Nghị Phàm, vì sao không dám a?”
Cánh tay Diệp Giai bị Lâm Duyệt bóp tới đau nhức, nhưng cũng từ trong mộng hoàn hồn, nhưng là, cô vẫn là lắc đầu. Nức nở nói: “Chị sợ chị sẽ làm anh ấy khiếp sợ, chị sợ anh ấy sẽ không chấp nhận chị , chán ghét chị…”
Lâm Duyệt vừa mới nói, Mạc Lặc Nghị Phàm căn bản vốn không tin có sự tồn tại của cô, không muốn nhìn thấy