Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
cô. Nếu cô hiện tại đi ra ngoài, có lẽ chỉ chọc tới Mạc Lặc Nghị Phàm khiến hắn cảm thấy phản cảm, cô không cần a!
Lâm Duyệt nóng nảy, trơ mắt nhìn Mạc Lặc Nghị Phàm ôm lấy tiểu Thư Tình, chuẩn bị lên xe rời đi.
Tiểu Thư Tình ôm cổ Mạc Lặc Nghị Phàm, nhìn xung quanh hỏi: “Ba ba, mẹ đâu? Mẹ đã chạy đi đâu?” Vừa mới rõ ràng liền đứng ở cửa thôi, thế nào đột nhiên không thấy?
Mạc Lặc Nghị Phàm mỉm cười nói: “Mẹ phải đi học, không thể tới đón con.”
“À không, vừa mới mẹ có đến, con bảo mẹ phải chờ con mà.” Tiểu Thư Tình lớn tiếng nói rõ. Mạc Lặc Nghị Phàm lại chỉ cười, coi như là tiểu hài tử nói bừa đi.
“Ba ba, mẹ thật sự có đến đây.” Tiểu Thư Tình thấy hắn không tin, lại nhắc lại nói. Sau đó hướng đám người la lớn: “Mẹ! Mẹ mau ra đây thôi!”
Diệp Giai cùng Lâm Duyệt đồng thời nhìn chăm chú vào hai thân ảnh cha và con gái tiến vào bên trong xe thương vụ mà đi, trong lòng đều cùng sầu não, hai khuôn mặt giống y như đúc đối diện nhau không nói lời nào.
Sắc mặt Diệp Giai vẫn đang còn trắng bệch, toàn thân bắt đầu như nhũn ra, mồ hôi lạnh đã cùng lúc xông ra. Lâm Duyệt bị bộ dáng của cô làm cho sợ hãi, lo lắng hỏi: “Chị làm sao vậy? Có phải thân thể không thoải mái không?”
Diệp Giai gật gật đầu, ở vệ đường bên cạnh vườn hoa ngồi xuống, hít thật sâu mấy cái. Gian nan nói: “Em không cần khẩn trương, chị nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi.”
“Nếu không em cùng chị đi bệnh viện đi.” Lâm Duyệt vội la lên, nàng làm sao có thể không khẩn trương chứ, Diệp Giai nguyên bản chính là người mang bệnh trong người, nêu cóc huyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì… nàng không dám tiếp tục nghĩ nữa .
Diệp Giai lại lắc đầu, cười khổ nói: “Không cần, không ai có thể trị được bệnh của chị.” Đi cũng là vô ích thôi, thậm chí cô cảm thấy thầy thuốc khắp thiên hạ này đều đáng chết!
“Nhưng là… Chẳng lẽ chị cứ chịu đựng như vậy sao?” Lâm Duyệt nhìn ra được, giờ phút này cô ấy nhất định rất khó chịu, nhìn cô ấy, vô lý do, nàng lại thấy đau lòng, lo lắng. Nàng đều hoài nghi bản thân có phải quá thiện lương rồi không!
Diệp Giai cũng không có tính tiếp tục nói đến chuyện không quan trọng này, ngẩng đầu nhìn nàng, nghiêm cẩn nói: “Lâm Duyệt, cám ơn em giúp chị thấy được Mạc Lặc Nghị Phàm cùng tiểu Thư Tình, thật sự rất cảm kích em.”
“Không cần cảm kích em.” Lâm Duyệt cười cười nói: “Đáng tiếc, Mạc Lặc Nghị Phàm đã đi rồi, anh ấy không có nhìn thấy chị.”
“Từ từ đi, chị không nghĩ lập tức đi ra trước mặt anh ấy, khiến anh ấy không biết chọn ai.” Diệp Giai săn sóc nói: “Chị hi vọng có thể một chút một chút tiến vào nội tâm của anh ấy, làm cho anh ấy một lần nữa tiếp nhận chị, yêu chị. Bởi vì… Chị là thật sự thương anh ấy!”
Sau khi nhìn thấy Mạc Lặc Nghị Phàm bằng xương bằng thịt, cô càng thêm mê luyến đoạn tình cảm như mộng ảo khi có khi không kia, cô khát vọng ở những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời mình có thể một nhà đoàn tụ, có thể cảm giác được tình yêu thực sự của hắn.
“Được, em tin tưởng chị nhất định sẽ thành công.” Lâm Duyệt trừ bỏ nói những lời đó, không biết bản thân còn có thể lnói cái gì. Diệp Giai nguyên bản chính là vợ của Mạc Lặc Nghị Phàm, nàng muốn làm như thế nào, bản thân cũng chỉ có thể ở một bên duy trì mà thôi.
Diệp Giai nghỉ ngơi một hồi, thân thể đã khá hơn nhiều, nhìn đồng hồ trên tầng cao nhất của trường học sau đó đứng lên. Thê lương cười cười nói: “Chị phải trở về, Tường Phi sẽ đến nhìn chị , phát hiện chị không ở đó nhất định sẽ điên lên.”
Trở về, trở về tiếp tục cuộc sống với tình yêu ngục tù của cô, nghĩ vậy, Diệp Giai liền dâng lên một trận thê lương, trời biết hiện tại cô có bao nhiêu hận loại cuộc sống này, đặc biệt là từ sau khi gặp Lâm Duyệt!
“Em cùng chị trở về đi.” Lâm Duyệt lo lắng mở miệng nói. Diệp Giai lắc đầu, nhìn Lâm Duyệt hoạt bát nói: “Không cần, tự bản thân c hị cũng có thể, chờ thời điểm thân thể chị vững vàng hơn chút chị lại trốn tới.”
“Được, chị một mình phải cẩn thận.” Lâm Duyệt cùng cô đi đến ven đường, thẳng đến nhìn thấy cô lên xe taxi sau đó mới chuyển hướng khác vô mục đích mà đi.
Chạng vạng gió lạnh hiu hiu thổi, nhẹ nhàng mơn man trên khuôn mặt đầy lệ của nàng, làm đồng phục của nàng bay phất phơ, , nếu không phải do đang tan nát cõi lòng, nàng nhất định sẽ dừng lại, nhắm mắt lại hưởng thụ thời khắc đẹp đẽ hiếm có này.
Trở lại Bạn Sơn biệt thự, tiểu Thư Tình liền xông lên oán hận trách cứ tại sao nàng chuồn đi êm đẹp,, còn kéo nàng muốn nàng đến trước mặt Mạc Lặc Nghị Phàm chứng minh bản thân nó không có nói sai.
Tâm tình tệ đến tột điểm khi Lâm Duyệt nhìn thấy nó, trong lòng càng đau. Liền ôm nó miễn cưỡng cười vui nói: “Thực xin lỗi thôi, vừa mới mẹ đột nhiên có chút việc, nên mới rời khỏi.”
“Sự tình gì mà còn quan trọng hơn so với người ta chứ.” Tiểu Thư Tình mất hứng đô miệng reo lên.
“Dược thôi, con là quan trọng nhất, mẹ lần sau cũng không dám nữa.” Lâm Duyệt hôn hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, nịnh nọt lấy lòng nói.
Tiểu Thư Tình thế này mới vừa lòng gật đầu một cái, trở lại bộ dáng giống như mọi ngày. Lâm Duyệt thế nà