Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
ản năng cự tuyệt, lắc đầu bối rối nói: “Diệp Giai chị đừng hiểu lầm, em cùng Nghị ca ca đi , là sợ một mình anh ấy ở bên kia sẽ xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, thật sự không có ý tứ khác!”
Nàng biết Mạc Lặc Nghị Phàm đi Ý nhất định là vì chuyện trước kia, là một chuyện tình rất khó khăn và nguy hiểm. Nàng không giúp được hắn, nhưng hi vọng có thể làm bạn cùng hắn!
“Em không cần giải thích với chị.” Diệp Giai vẫn như cũ dùngbộ dnags vô tư không sao cả, nói : “Thay chị đi cùng anh ấy, ở bên cạnh anh ấy, cả đời! Chị để lại cho hai cha con bọn họ đau khổ, có thể có em giúp chị vực dậy, thật sự hẳn là chị phải cảm kích em!”
Lâm Duyệt nghe lời của cô, nức nở nói: “Vậy còn chị?”
“Chị?” Diệp Giai nở nụ cười, dấu đi hơi nước sơ ý mà dâng lên trong mắt, hấp một hơi nói: “Bệnh của chị, có thể để chị sống hết năm nay hay không còn không biết, chị không muốn khiến cho Nghị ca ca cùng tiểu Thư Tình một lần nữa phải đau đớn vì mất đi thân nhân.”
“Nhưng là chị yêu anh ấy như vậy.” Nghe được cô ấy nói bản thân cô sống không được bao lâu nữa , nước mắt của Lâm Duyệt rốt cục rớt xuống, cô ấy mới hai mươi tuổi, bao nhiêu năm kiên cường như vậy, làm sao có thể nói chết non liền chết non đâu?
“Kỳ thực mỗi ngày đứng ở x axa mà nhìn thấy bọn họ như vậy, chị đã thực thỏa mãn.” Diệp Giai nói xong, sợ nàng không tin bản thân mình, vậy nên cầm lấy tay nàng nói: “Những điều chị nói là thật lòng, em tin tưởng chị, không cần băn khoăn đến cảm nhận của chị. Em có thể giúp chị trong những ngày cuối đời mà nhìn thấy anh ấy và tiểu Thư Tình, chị đã thực thỏa mãn!”
Diệp Giai nhìn đến từng giọt từng giọt nước mắt của nàng như chân châu à hướng mặt bàn rớt xuống, thậm chí rơi cả vào bên trong ly cà phê, vội thu hồi đau thương đầy ngập, nhìn nàng nói: “Lâm Duyệt, em làm sao cứ khóc thếm, nhìn em khóc xấu như vậy, khiến cho ta chị nghĩ lúc mà chị khóc bộ dáng cũng xấu như vậy nha!”
“Chị đúng là xấu muốn chết a.” Lâm Duyệt bật cười một cái, giảm bớt đau thương cùng cảm động tronmg đáy lòng!
“Được rồi, chị không muốn ngắm em khóc nữa, bây giờ chị cần phải về rồi” Diệp Giai nhìn nhìn đồng hồ, cảm thấy nêu sbây giờ mà còn chưa về, nhất định sẽ bị phát hiện. Nếu thật sự bị phát hiện mà nói, cả đời này cô thcự khó khăn mà ra khỏi nhà nha!
“Được, em cũng nên đi đón nha đầu tiểu thư Tình kia trở về rồi, không thì Nghị ca ca lạị giáo huấn cho em một bài đến vỡ đầu ra mất” Lâm Duyệt sờ soạng nước mắt trên mặt, giơ ray kêu bồi bàn thanh toán.
Bồi bàn báo giá tiền xong, Diệp Giai nhìn Lâm Duyệt cười cười xấu hổ: “Chị không có tiền.” Ở tại Thủy Loan biệt thự được ăn được mặc, nhưng Diệp Tường Phi chính là không có cho cô tiên, tiền xe ra khỏi nhà mấy ngày hôm nay, đều là lục tung mây smón đồ trang sức mà đổi lấy. Trừ bỏ chiếc vòng cổ vẫn đeo trên người cô, thì hầu như tất cả đều đã bị bán hết.
“Yên tâm đi, không có bắt chị trả tiền đâu.” Lâm Duyệt khẽ cười một tiếng, giao tiền cho bồi bàn, cùng cô đi ra khỏi quán cà phê.
“Không phải ngay cả tiền xe chị cũng không có chứ?” Lâm Duyệt nhìn cô cười trêu nói, Diệp gia tuy rằng không tính là thủ phủ, nhưng tuyêtj đối là một nhà siêu cấp có tiền nha, còn về cô tại sao lại như vậy chứ?
“Em cũng đừng giễu cợt chị, em biết rõ chị ở đó không có việc gì cần tiêu tiền mà.” Diệp Giai nổi giận nói.
Lâm Duyệt dừng cười, từ trong túi lấy ra chiếc thẻ tín dụng Mạc Lặc Nghị Phàm giao cho nàng, nhưng vẫn còn vô dụng, đưa vào tay cô nói: “Chị cầm dùng đi, dù sao hiện tại em ăn cũng là của Nghị ca ca, cũng không dùng đến tiền.”
“Không… Như vậy không tốt đâu.” Diệp Giai tuy rằng thiếu tiền, nhưng vô công không chịu lộc, bắt người tay ngắn, cô không thể vô duyên vô cớ bắt người ta giaoo ra tiền được.
“Này vốn chính là thứ àm Nghị ca ca muốn đưa cho chị nha, chẳng qua em chỉ giúp chị cầm lấy thôi.” Lâm Duyệt cười cười nói: “Chị đi ra khỏi nhà cần có tiển, không có việc làm, tìm Diệp tổng xin tiền, anh ta nhất định sẽ hoài nghi chị không phải sao?”
Diệp Giai ngẫm lại cũng thấy đúng, như thế không khách khí tiếp nhận thẻ nói: “Chị đây sẽ không khách khí nữa, cám ơn em.” Không có tiền, thật là vạn vạn việc đều không thể, về sau cô sẽ gặp rất nhiều khó khăn, vậy nên tốt nhất là cô cứ nhận đi!
“Không cần cảm ơn em, vừa mới không phải em đã nói sao? Nghị ca ca vốn chính là đưa cho chị.” Lâm Duyệt không suy nghĩ nhiều nói, Diệp Giai ngẫm lại vẫn là cảm thấy không ổn, vậy nên đem chiếc vòng cổ hình hai trái tim tháo xuống.
Kéo tay Lâm Duyệt qua bỏ vào lòng bàn tay của nàng, nói: “Nếu Nghị ca ca giao đến tay của em, thì phải là của em, vô duyên vô cớ bắt em đưa tiền cho chị thật là ngại quá, vậy nên ….” Chỉ chỉ vào chiếc vòng cổ tay Lâm Duyệt cười cười
“Không, không cần.” Lâm Duyệt chỉ liếc mắt một cái, liền đã biết vòng cổ này tuyệt đối không là vật rẻ tiền, hai viên đá quý hình trái tim màu tím trên vòng đã đủ nói lên điều đó.
“Được rồi, đừng cứ đẩy đi đẩy lại nhưu vậy, cứ như vậy đi.” Vội vàng chặn một chiếc xe taxi lại, trước mặt Lâm Duyệt chui đi vào, thò tay qua cánh cử