Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
y mới nhẹ nhàng thở ra, chuyển hướng thấy Mạc Lặc Nghị Phàm vừa khéo từ trên lầu đi xuống. Nhìn khuôn mặt khí suất tuyệt mỹ của hắn, nghĩ chuyện tình mấy ngày qua, bất tri bất giác liền ngây ngốc.
“Thế nào? Hôm nay mới phát giác bản thân đã yêu anh rồi sao?” Mạc Lặc Nghị Phàm nâng khuôn mặt của nàng lên mặt, nhìn chăm chú vào nàng tà ác cười nói, nói xong còn không quên cúi người ở trên môi của nàng ấn một cái.
Trên mặt Lâm Duyệt nóng lên, tức giận thoát khỏi móng vuốt của hắn, giận dữ nói: “Ai yêu anh chứ? Không biết xấu hổ!” Chán ghét! Vì sao hắn dễ dàng như vậy nhìn thấu lòng của nàng chứ…
“Duyệt Nhi, yêu thượng anh khiến em cảm thấy khó khăn như vậy sao?” Mạc Lặc Nghị Phàm bất đắc dĩ thở dài nói, nói xong dắt tay nàng: “Tốt lắm, chúng ta là nên đi ăn cơm rồi.”
“Mọi người còn chưa có ăn cơm sao?” Lâm Duyệt kinh ngạc nhìn hắn, bên chân tiểu Thư Tình một mặt ủy khuất nói: “Người ta đều nhanh đói muốn chết, ba ba còn không cho người ta ăn đồ ăn vặt nha.” Lý do là sợ nó ăn đồ ăn vặt xong sẽ không chịu ăn cơm nữa.
“Hắc hắc, để em giải thích, lần sau cũng không dám tái phậm về muộn nữa” trên mặt Lâm Duyệt lại lần nữa lộ ra nụ cười lịnh nọt, lấy lòng hết nhìn cha lại nhìn con gái hai người.
Cơm nước xong, Lâm Duyệt sớm liền trốn vào phòng ngủ, hiện tại nàng có thể không gặp Mạc Lặc Nghị Phàm liền tận lực tránh cho bằng được, để tránh cho trái tim nàng ngày càng yêu hắn thêm sâu đậm, bằng không đến lúc đó chắc chắn không thể tự thoát ra được.
Nhìn một đống bài tạp và tài liệu ôn tập, lại nửa chữ cũng đọc không vào. Lâm Duyệt gơi hait ay vò đầu bứt tóc, ý đồ đem đầu óc hỗn loạn sửa sang lại cho rõ ràng, phát hiện hết thảy đều càng rối bời hơn, nàng buồn bực ghé vào bên mặt bàn, hai tay nắm lại đấm đấm lên mặt bàn.
Mạc Lặc Nghị Phàm tiến vào liền nhìn thấy bộ dáng bực bội không ngớt của nàng, nhẹ nhàng mà nâng thân mình của nàng lên, nhìn qua một lượt đầu tóc rối bay của nàng, nghi hoặc hỏi: “Em làm sao vậy? Làm sao đem bản thân ép buộc thành như vậy?”
Lâm Duyệt sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn: “Nghị ca ca, anh làm sao có thể tùy tiện đến phòng người ta chứ? Có chuyện gì sao?” Vừa nói bắt đầu dùng móng vuốt sửa sang lại đầu tóc rối bời hỗn loạn, còn có quần áo không chỉnh tề.
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn liếc mắt một cái tài liệu ôn tập trên mặt bàn, ngón tay thon dài vén mấy sợ tóc lả tả của nàng ra sau mang tai, trấn an nói: “Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân như vậy, bằng không càng thêm không tốt.”
“Ân.” Lâm Duyệt gật đầu, nàng căn bản không phải đang lo lắng đến kết quả ôn tập thi vào cao đẳng, bởi vì nàng biết bản thân vô luận như thế nào cũng không thể lĩnh giáo sự nghiệp học hành. Nàng phiền, chính là chuyện tình cảm mà thôi.
Mạc Lặc Nghị Phàm tiếp tục thân thiết nhìn nàng, chần chờ một chút mới mở miệng nói: “Duyệt Nhi, mai ngày kia anh đi Ý có chút việc, em ở nhà có thể chiếu cố tốt cho Thư Tình chứ?”
“Anh phải đi?” Lâm Duyệt cả kinh, kinh ngạc nhìn hắn, trong lòng có chút sốt ruột: “Anh lại muốn ra nước ngoài sao? Đi làm cái gì?” Vì sao hắn luôn bận rộn như vậy đâu? Vì sao cứ phải bay hết từ nước này sang nước khác chứ?
“Đúng có chút việc phải sang bên kia một chuyến.” Mạc Lặc Nghị Phàm ngắn gọn nói bởi vì việc mà hắn muốn xử lý, vẫn đang là chuyện về vòng cổ. Hắn muốn tới Italy để lấy bản sao hộ chiếu của chủ nhân két bảo hiểm, sau đó lấy thứ gì đó trong két ra, xem xem rốt cuộc là cái gì lại khiến cho mọi người kia tranh đoạt khốc liệt như vậy.
“Có phải là sự việc lần trước hay ko?” Lâm Duyệt hỏi , tuy rằng nàng không biết chuyện lần trước là gì và có kết quả chưa, nhưng nàng biết là chuyện này rất nguy hiểm, không phải vậy thì LEE sẽ không vô duyên vô cớ mà mất mạng. Mạc Lặc Nghị Phàm có thể gặp phải nguy hiểm hay không ? Nàng thật sự rất lo lắng.
“Duyệt Nhi, em yên tâm, anh sẽ cẩn thận.” Mạc Lặc Nghị Phàm vỗ về vai nàng an ủi nói, hắn biết Lâm Duyệt lại đàng lo lắng cho hắn, lại nghĩ tới sự kiện ở Los Angeles kia.
Lâm Duyệt nghĩ nghĩ, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Nghị ca ca, cũng không thể đi muộn hơn một chút sao? Chờ em thi vào trường cao đẳng xong rồi cùng đi với anh được không? Em không muốn một mình ở trong nhà.” Nếu Lâm Duyệt là đang thanh tỉnh, nàng nhất định sẽ khinh bỉ khẩn cầu này của bản thân, rõ ràng nói muốn gây bất hòa với hắn, quên hắn, sau đó rời đi khỏi hắn….
Mạc Lặc Nghị Phàm cũng thật không ngờ nàng sẽ đưa ra yêu cầu này, trầm ngâm bắt đầu suy xét xem thế nào.
Tầm mắt dời đi, dừng ở khuôn mặt suất khí của Diệp Tường Phi, dè dặt cẩn trọng hỏi: “Tường Phi, hai năm trước, em thật sự yêu một người sát thủ sao?” Cô nghĩ muốn tìm được chút thông tin nào từ trong miệng của hắn để có thể biết thêm một chút quá khứ của bản thân, Diệp Tường Phi nhất định là biết được!
Diệp Tường Phi sửng sốt, không nghĩ tới cô lại đột nhiên hỏi như vậy, ngây ngốc sửng sốt vài giây sau đó, tiếp tục bắt tay vào công việc đang làm. Lãnh đạm nói nhỏ: “Làm sao đột nhiên nhớ chuyện này mà hỏi anh?