Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mèo Hoang

Mèo Hoang

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1342220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.

ông phải anh ta muốn cứu cô, anh ta là muốn chết chung với cô?
Cơ thể cô dần ấm lên, nhưng như vậy cũng có nghĩa là ấu trùng trong người cũng bắt đầu rục rịch thức tỉnh. Cô càng thêm sợ hãi. Ngay lúc này, Thương Chủy lại tháo mũ bảo hộ, cởi áo, để lộ cánh tay rắn chắc. Sau đó, anh ta tiện tay cởi luôn bộ quân phục của Tô Di ra rồi nắm chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô.
“Đây là thuốc chống phóng xạ.” Anh ta thản nhiên nói, vừa nói vừa tự tiêm vào tay mình và tay cô một loại chất lỏng. “Ấu trùng không thể hấp thu được loại thuốc này.”
Không đợi Tô Di phản ứng lại, anh ta đã nhanh tay ấn vào một nút trên bảng điều khiển.
“Nhảy!” vẫn là giọng nói nhàn nhạt ấy.
Trong nháy mắt, ánh sáng rực rỡ lóe lên, bao trùm lấy Báo Săn. Tô Di chống tay vào bắp đùi anh ta, nhổm thẳng người dậy, kinh ngạc khi nhìn thấy không gian bao quanh Báo Săn đã biến thành một đại dương trải đầy những tia sáng bạc lấp lánh. Bước dịch chuyển không gian trong nháy mắt đã được hoàn thành. Nhưng cũng đúng lúc đó, Tô Di bỗng cảm thấy ruột gan cồn cào, một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng khiến cô choáng váng.
“Nơi này cách tinh hệ Vĩnh Hằng ba nghìn năm ánh sáng, là tinh vân[1'> nhiễm bức xạ hạt nhân nghiêm trọng nhất.” Thương Chủy nói với giọng rất bình thản. “Cô và ấu trùng, ai chết trước còn phải dựa vào vận may của cô rồi!”
[1'> Có thể là những đám bụi tập hợp lại với nhau do lực hấp dẫn (khối lượng chưa đủ để tạo thành một ngôi sao hay một thiên thể lớn), hoặc cũng có thể là vật chất được phóng ra do sự kết thúc của một ngôi sao. Các tinh vân thường tập trung thành những dải hẹp, dày từ vài chục đến vài trăm năm ánh sáng (1 năm ánh sáng = 9.460 tỷ kilômét).
Tô Di bỗng nhiên ho khan vài tiếng, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bên ngoài Báo Săn xám trắng một màu, dường như tràn ngập nơi này là sương mù và khói bụi. Mà trong làn sương mù mờ mịt đó tựa hồ lại có một luồng ánh sáng hư ảo.
Tinh vân nhiễm bức xạ hạt nhân nghiêm trọng nhất ư?
Tô Di chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh ta. “Cục trưởng, ngài điên rồi!”
Giọng nói của Thương Chủy cũng trở nên lạ lùng: “Tôi nói rồi, tôi thích cảm giác cận kề cái chết!”
Đây là lần đầu tiên trong hai mươi ba năm sống trên đời, cô cảm thấy khó chịu đến thế! Trong luồng không khí nhiễu loạn của tinh vân, Báo Săn không ngừng lắc lư, xóc nảy. Cảm giác choáng váng, nôn nao như từng đợt thủy triều kéo tới, đợt sau cao hơn đợt trước. Cứ thế, rất nhanh sau đó, cô bị cảm giác này hành hạ đến kiệt sức.
Vẫn chưa dừng lại.
Toàn thân giống như bị người ta dùng cối xay nghiền nát từng chút, từng chút một. Đó là cảm giác đau đớn kinh khủng nhất cô từng trải qua, cơ hồ cả cơ thể đang dần tan biến. Cô kinh hoàng ngẩng đầu, lại thấy trước mắt là vẻ mặt khủng khiếp dọa người của Thương Chủy. Khuôn mặt vốn anh tuấn, lạnh lùng của anh ta phút chốc trở nên tái xanh. Đặc biệt là hốc mắt sâu hoắm, đen thui một màu, tựa như người sắp chết. Chỉ trong một, hai phút ngắn ngủi mà trông anh ta như người bệnh nặng lâu năm, tiều tụy thoi thóp thở, vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Không khó để tưởng tượng, bộ dạng của cô lúc này cũng khiến người ta hoảng sợ như thế nào. Nhưng ánh mắt anh ta nhìn cô sâu thăm thẳm, cứ như thể nơi họ đang tới không phải là cõi chết mà chính là nhà hàng sang trọng với bữa tiệc thịnh soạn dành cho hai người.
Thời gian nhích dần qua từng giây, từng phút, hai người càng kề sát bên nhau. Đầu óc Tô Di đã quá choáng váng, bên tai lùng bùng mất cảm giác, cô chỉ có thể dùng chút sức lực cuối cùng, nắm chặt cánh tay Thương Chủy mới không bị ngã xuống đất. Nhưng cứ nghĩ tới Thương Chủy vì muốn tốt cho mình mà bị như vậy, cô không khỏi cảm thấy khó chịu. Báo Săn chợt lắc lư một trận dữ dội, Thương Chủy phải giơ tay, bám chặt lấy bảng điều khiển mới không bị ngã sấp xuống. Bọn họ đều sắp tới giới hạn chịu đựng, nhưng mới chỉ có sáu phút trôi qua. Ngay khi sức chống chọi và ý chí của Tô Di sắp đạt đến cực hạn, dần mất đi ý thức, bỗng nhiên, trên cơ thể truyền đến cảm giác ức chế, đau nhức.
“Aaaa…!” Tô Di nãy giờ vẫn cắn chặt răng chịu đựng, lúc này phải há miệng, hét lên một tiếng thảm thiết. Thực sự rất đau đớn! Tựa như có người đang từ từ rạch toang bắp thịt của cô.
Ấu trùng! Đó chính là ấu trùng! Bọn chúng đã thức tỉnh sau một giấc ngủ say, đang không ngừng giãy giụa chuyển mình. Tô Di thực sự không thể hình dung nổi cảm giác này lại đau đớn đến thế. Cô gần như có thể cảm nhận được từng cục dị vật nhỏ bé đang nhúc nhích bò trong cơ thể mình. Mà mỗi khi chúng giãy giụa đều mang đến cho cô một cảm giác đau đớn không gì miêu tả nổi, đau đến nỗi cô chỉ còn biết lăn lộn trong lòng Thương Chủy.
“Giết tôi đi! Giết tôi đi!” Cả người vã đầy mồ hôi, cô nắm chặt vạt áo Thương Chủy. “Xin ngài giết tôi đi!”
“Câm miệng!” Giọng nói lạnh lùng của anh ta truyền đến bên tai. “Cố gắng chịu đựng!”
Nhưng Tô Di không còn nghe rõ từng lời của anh ta nữa. Lúc này, trong não cô cũng bắt đầu có cảm giác đau đớn kinh khủng. Nước mắt cứ thế ứa ra, gân xanh nổi đầy trán, vẻ mặt cô dần trở nên dữ tợn, nắm chặt thắ