Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mèo Hoang

Mèo Hoang

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1342229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.

nh trừng phạt bằng cách chiếm đoạt sự trong trắng của cô, cũng không thể làm dấy lên trong cô chút ý nghĩ hận thù. Trong đầu cô lúc này không ngừng hiện lên hình ảnh anh với gương mặt thâm trầm, ánh mắt kiên nghị, vòng ôm gắt gao. Cảm giác này khiến cô thấy bất an. Trong lúc mải miết suy nghĩ, cô chợt nhớ tới một chuyện khác. Ôm chút hy vọng còn sót lại, cô liền lên tiếng hỏi: “Cục trưởng, liệu dùng cách lúc nãy có thể cứu được Lăng Tranh không?”
Thương Chủy đáp với giọng hờ hững: “Quá muộn rồi!”
Trong lòng Tô Di bất chợt dấy lên niềm thương xót. Dường như Thương Chủy hiểu cô đang nghĩ gì, khẽ cười, nói: “Đau lòng sao?”
Ngoài dự đoán của anh, Tô Di lại lẳng lặng gật đầu. “Anh ta đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Anh ta thực sự rất tốt!”
“Ồ?” Thương Chủy nghiêng đầu nhìn cô. “Thế còn tôi?”
Tô Di đón nhận ánh mắt thâm trầm của anh, chậm rãi, dịu dàng nói: “Ngài là tốt nhất!”
Gương mặt tuấn tú của Thương Chủy dần có chút khí sắc.
“Tô Di, tôi thích em dịu dàng, ngoan ngoãn, biết nghe lời, cũng thích cơ thể của em. Nhưng em phải nhớ kĩ, cho đến tận lúc này, tôi chưa bao giờ là người tốt!”
Sức khỏe của Tô Di suy cho cùng cũng không thể bằng Thương Chủy. Một lát sau, cô đã thấy buồn ngủ rồi thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh lại, vừa mở mắt ra, cô đã thấy một tòa pháo đài khổng lồ hiển hiện phía ngoài khoang thuyền. Ngay sau đó, cửa khoang đột ngột mở ra, cô quay đầu lại nhìn, thấy Mộ Tây Đình nhanh chóng bước vào. Cậu ta nhìn thấy Thương Chủy bình an vô sự thì thở phào nhẹ nhõm.
Thương Chủy đứng lên, nói với cậu ta: “Cậu tới lái đi!”
Mộ Tây Đình gật đầu. Thương Chủy nhấc Tô Di đứng dậy rồi ngồi xuống ghế phụ lái, thản nhiên đặt cô ngồi lên đùi mình. Anh giơ tay, tháo mũ bảo hộ của anh và cô xuống. Trong không gian, cho tới bây giờ, anh chưa từng kiêng kị điều gì, cũng rất ít khi chú ý tới vấn đề an toàn. Bàn tay to khỏe nhẹ nhàng vòng qua bả vai cô, vuốt ve mái tóc dài đang vương trên ngực mình. Tay anh chậm rãi lướt qua đôi gò má mịn màng của cô. Dịu dàng ve vuốt, cuối cùng, chạm đến bên hông cô thì dừng lại. Cứ như thể anh đang ve vuốt vật cưng trong lòng.
Tô Di khẽ ngẩng đầu, chỉ thấy gương mặt tuấn tú của anh gần ngay trước mặt, hai mắt anh nhắm nghiền, ấn đường chau lại, có lẽ anh đã quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi rồi. Tâm tình Tô Di lúc này hết sức phức tạp, cô chậm rãi tựa đầu vào ngực anh. Bộ đồ du hành lạnh lẽo nhưng lại khiến người mặc cảm thấy yên tâm, vững vàng hơn. Cô cứ thế vùi mình trong ngực anh, nhìn Báo Săn rời khỏi pháo đài vũ trụ, lần nữa bay vào khoảng không mênh mông, trải dài đến vô tận.
Ba lần ánh sáng trắng lóe lên là ba lần thực hiện bước nhảy siêu quang tốc. Cảnh sắc trước mặt dần trở nên quen thuộc. Cuối tầm mắt, bao quanh hai hằng tinh màu đỏ ối là tám hành tinh lẳng lặng quay đều. Đó chính là tinh hệ Vĩnh Hằng, nơi cô tỉnh lại sau khi lạc đến thế giới này.
“Còn một tiếng nữa là về đến nơi rồi!” Mộ Tây Đình không quay đầu lại, nói.
“Cảm ơn anh!” Tô Di nói.
Mộ Tây Đình trầm mặc một hồi, nói: “Cô cũng vất vả rồi!”
Hơi thở của Thương Chủy vẫn đều đều, chứng tỏ anh đang ngủ rất say. Tô Di bị anh ôm chặt, cuộn tròn trong lòng anh, cử động cũng có chút khó khăn. Cô nhẹ nhàng nới lỏng tay anh, định đứng lên, ai ngờ vừa đẩy được ra, đã lập tức bị anh giữ lại, lần này anh ôm cô bằng cả hai tay.
“Đồ ngốc…” Giọng nói trầm thấp truyền đến, cô ngẩng đầu, thấy hai mắt anh vẫn nhắm nghiền, đến hàng mi cũng không động đậy.
“Đối với chúng ta, trung thành là tất cả!” Mộ Tây Đình bỗng nhiên cất lời. “Tôi mong cô cũng sẽ trung thành với Cục trưởng như vậy!”
Anh ta nói “chúng ta” ư?
Tô Di gật đầu.
“Cô nên tin tưởng Cục trưởng nhiều hơn.”
Tô Di nghi hoặc nhíu mày. Lại nghe Tây Đình nói: “Cục trưởng từng nói, cô khiến ngài ấy nhớ lại chính mình ngày trước, thế nên…”
“Tây Đình!” Giọng nói hết sức uy nghiêm, đột ngột ngắt lời Tây Đình. “Cậu nhiều lời quá rồi đấy!”
Mộ Tây Đình không dám nói nữa. Bả vai Tô Di bỗng nhiên trĩu nặng, hóa ra là do Thương Chủy đang tựa đầu lên vai cô.
“Đừng có hết nhìn đông lại nhìn tây như thế!” Hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ Tô Di, rồi anh há miệng, cắn vào bả vai cô. Trái tim cô đập thình thịch như trống dồn, cô không dám động đậy. Thương Chủy ngày trước ư? Anh ngày trước có gì giống cô lúc này?
Mặc dù trong lòng vẫn tràn ngập sự nghi hoặc nhưng khóe miệng cô không thể tự chủ, bất giác cong lên. Có lẽ là vừa may mắn thoát chết trở về nên tâm tình Tô Di rất thoải mái hoặc cũng có thể được anh ôm trong vòng tay ấm áp nên cô luôn có cảm giác an toàn, yên bình đến lạ. Vì thế, bất kể anh có phải là người tốt hay không, hoặc cho dù anh chỉ đơn giản xem cô như vật cưng mà nâng niu, cưng chiều, cô vẫn muốn trong suốt quãng đường trở về này, anh cứ ôm lấy cô như vậy, lâu thêm một chút, một chút nữa.
Khi bay xuyên qua tầng khí quyển, Báo Săn hơi lắc lư, tròng trành. Toàn cảnh thành phố Hy Vọng từ từ hiện ra trước mắt. Mộ Tây Đình hết sức vui mừng. Thương Chủy buông Tô Di ra, để cho cô giúp anh chỉnh lại quần áo.