Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
nàng từ chối. Bất quá anh đành sáng tạo đến lần thứ 101.
Tuy nói Vũ nhi đang sống chung với mình, nhưng trong lòng anh vẫn không đủ an tâm, muốn dùng hôn ước để giữ gìn quan hệ của họ. Ha ha, hoàng thái tử cổ đại này đã sống ở hiện đại sáu năm, cho dù có một tờ giấy ước hẹn cũng chẳng là gì. Chỉ cần không thoải mái không phải có thể ly hôn được sao?
Điều làm anh khó chịu nhất là Vũ nhi dù có ngủ cùng với anh, nhưng chỉ giới hạn cho hôn nhẹ, ôm ấp, vuốt ve. Mỗi khi anh muốn tiến thêm một bước thì nàng lại dịu dàng cự tuyệt. Tuy hiện giờ nàng không hề nhẫn tâm làm thương tổn mệnh căn của anh nhưng mỗi khi đến bước khẩn yếu đều đừng lại, điều này so với việc muốn lấy mạng anh còn khó chịu hơn.
Tiếp tục như vậy thì anh nhất định sẽ uất nghẹn mà nội thương. Đôi mắt thâm thúy không ngừng đảo quanh, đột nhiên trên giường truyền đến một tiếng kêu đau.
Tư Vũ nghe được vội vàng nhìn qua, ném chiếc bút lông sang một bên, vọt tới “Thác, chàng làm sao vậy?”
Thấy thần sắc nàng bối rối, trong lòng Trạc Thác dâng lên vẻ đắc ý và ngọt ngào, anh vươn tay dùng sức kéo nàng lại, Tư Vũ đột nhiên ngã bổ nhào lên người anh. Nàng không kịp giãy dụa và phản ứng, một đôi môi ấm áp liền trùm xuống.
Hỗn đản, lại dùng chiêu này! Tư Vũ muốn há mồm mắng chửi nhưng lại làm cho Trạc Thác có cơ hội trượt lưỡi vào bên trong, chăm chú quấn lấy lưỡi nàng, ra sức dùng lực hưởng thụ.
Hai tay lặng lẽ trút đi quần áo trên người cô. Đợi cho Tư Vũ cảm thấy toàn thân mát mẻ nàng mới phát hiện ra Trạc Thác đang giở trò…..
Trạc Thác đột nhiên dừng lại, làm cho đôi mắt mê man của Tư Vũ mở ra, thở hồng hộc “Thác, đừng dừng lại, ta còn muốn…..”
Nhìn ánh mắt mê ly của nàng, anh vừa di chuyển nhanh hơn, vừa thấp giọng hỏi: “Vũ nhi, lấy ta được không?”
Tư Vũ sửng sốt một chút sau đó lắc đầu.
Trạc Thác thấy thế càng dùng lực mạnh hơn nữa.
“Thác, nhẹ một chút!”
Trạc Thác không hề để ý đến lời kêu gọi của nàng “Vũ nhi, muốn ta nhẹ một chút phải không? Vậy nàng đồng ý lấy ta. Mau, nói nàng đồng ý đi!”
Thấy bộ dạng gian trá của anh, Tư Vũ oán hận khẽ nói: “Đồ hỗn đản! Ta không đồng ý…. A…..Đừng…..” Trời ạ, có ai tới cứu nàng không, kẻ bại hoại này thật sự không chịu được a.
Trạc Thác tiếp tục xem nàng cầu xin, gương mặt tuấn mỹ lộ vẻ cuồng vọng mị hoặc. Anh rất thích ngắm nàng trong lồng ngực mình bất lực, rất thích ngắm nàng lúc cầu xin mình, đây chính là điều chinh phục anh.
“Thác, đồ bại hoại, đồ lừa đảo.” Cuối cùng cô không kiên trì đành đồng ý với anh “Được rồi, ta đồng ý lấy chàng, mau mau rời khỏi ta mau.”
Còn đang ngủ say, đột nhiên Tư Vũ bị Trạc Thác lay tỉnh “Vũ nhi, dậy đi, mau đứng lên.”
Tư Vũ mở ra đôi mắt đẹp, thấy Trạc Thác không ngừng lay cánh tay mình. Nàng ngáp nhẹ một cái, vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên nói: “Thác, ta mệt quá, để ta ngủ tiếp đi.”
“Vũ nhi, nàng đã nghỉ ngơi hai canh giờ rồi, sức lực hẳn là đã hồi phục rồi, ngoan dậy thử y phục đi, thử hết rồi lại tiếp tục ngủ.”
“Thử y phục? Tại sao lại thử y phục?” Tư Vũ lại nhắm mắt rã rời hỏi.
“Lễ phục trong hôn lễ phải mặc. Ta đã thử rồi, chỉ còn mình nàng thôi. Ngoan, đứng lên đi.”
“Hả? Cái gì mà hôn lễ?” Đầu óc Tư Vũ từ từ tỉnh lại, ngồi dậy nói.
“Vũ nhi…………” Trạc Thác kéo dài mặt, nhẹ nhàng khuôn lên mặt nàng “Buổi trưa nàng đã đồng ý lấy ta rồi.”
“Lấy chàng………….” Tư Vũ cảm thấy bực mình, cố gắng suy nghĩ, sau đó, tất cả những hình ảnh hoan ái lúc trưa đều hiện ra trong đầu, trên mặt xuất hiện hai vầng ửng hồng, nàng mắng giận “Đó là tại chàng lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, không tính!”
“Vũ nhi……….” Trạc Thác thương tâm “Đồ nói dối, nói chuyện không tính toán gì hết. Rõ ràng đồng ý rồi lại không thừa nhận.”
Thấy tinh thần anh chán nản, như một đứa trẻ bị khi dễ đáng thương. Tâm tư Tư Vũ lập tức mềm nhũn “Được rồi, đồng ý với chàng vậy!” Ayy, lạ thật, mỗi ngày anh đều cầu hôn, anh không ngại nhưng cô cũng cảm thấy phiền. Hôn lễ chỉ là một nghi thức mà thôi, để ý nhiều làm gì, tất cả đều là do anh cả. Dù sao quan hệ của hai người với vợ chồng chính thức cũng có khác nhau đâu.
Trạc Thác nghe xong, gương mặt lập tức trở nên sáng lạng, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, nắm lấy quần áo dưới chân giường mặc lại từng chiếc lên người nàng. Tư Vũ ngồi im hưởng thụ việc anh ôn nhu mặc quần áo cho mình.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề xong anh mới đứng dậy, gọi sư phó ngoài cửa tiến vào. Sau một hồi đo đạc kỹ lưỡng, sư phó cung kính từ biệt họ. Tư Vũ lại nằm xuống giường, đã lại mỏi mệt không chịu nổi. Giữa trưa hoan ái dường như làm sức lực trong cơ thể nàng cạn kiệt.
Trạc Thác cũng nằm cạnh nàng, khẽ cắn vành tai nàng “Vũ nhi, còn mệt lắm không?”
Tư Vũ khép hờ hai mắt, đáp một câu.
“Vô dụng tiểu đông tây.” Trạc Thác cười nhẹ thành tiếng “Ta chẳng cảm thấy mệt mỏi gì, hơn nữa ta còn cảm thấy chưa đủ, đêm nay chúng ta lại tiếp tục được không?”
“Chàng!” Tư Vũ trừng mắt “Đồ sắc lang, đừng mơ tưởng.”
Trạc Thác chỉ cười không nói, anh không hề sợ, có rất nhiều cách, biết cơ thể nàng mẫn cảm ở đâu, chỉ cần hơi trêu c