Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.
ểu Di!” Trạc Thác và Tư Vũ đều đứng lên khuyên can.
Cuối cùng mọi người đều đã bình tĩnh trở lại.
Vừa đúng lúc Tư Đồ Thụy có một cuộc điện thoại, sau đó liền vội vàng bái biệt Tư Vũ và Trạc Thác. Vừa bước ra khỏi cửa, anh vẫn không cam lòng nhìn Tĩnh Di nói một câu “Hổ cái!”
Lần này vừa mắng xong anh lập tức lao ra khỏi phòng, cuối cùng cũng có thể tránh được cô ta.
Tư Vũ an ủi Tĩnh Di đang không ngừng khóc nức nở “Tiểu Di, A Thụy nói đùa thôi, chắc chắn anh ấy không cố ý đâu, em đừng để bụng nhé.”
“Chán ghét, em nguyền rủa hắn cả đời đương quang côn.” Nghĩ đến việc hắn ta không chút suy nghĩ nào mà ghét bỏ chính mình, cô liền trở nên phẫn nộ.
“Tiểu Di, đừng khóc nữa, tên tiểu tử Tư Đồ Thụy kia thật sự đáng ghét, để anh phái người đánh cho hắn một trận.”
“Thác ~ ~ ~ ~” Tư Vũ trừng mắt nhìn anh.
Một lúc sau Tĩnh Di ngừng khóc, nhìn Trạc Thác lúng túng hỏi “A Thác, anh……..thực sự muốn phái người giáo huấn hắn?”
“Em có muốn báo thù không?”
“Em……….” Tĩnh Di do dự một hồi, nói “Có. Nếu tính toán thì em không bằng đồ ngu ngốc…..khinh thường không thèm chấp vặt.”
“Ừ, em muốn thế nào thì như vậy đi.” Trạc Thác thầm thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, những lời vừa rồi nói ra chỉ để cô ngừng khóc thôi, anh đang lo nếu Tĩnh Di thật sự muốn trả thù thì…..không biết nên làm thế nào. Hôm nay xem ra sau cơn mưa trời lại sáng.
Tư Vũ thâm trầm nhìn Tĩnh Di, trong lòng đoán thêm được không ít chuyện, quả nhiên như cô đoán, Tiểu Di và Tư Đồ Thụy chắc chắn là có chuyện gì đó.
Sau khi mọi chuyện trở lại bình thường, trong nội tâm Tư Vũ nghẹn ngào lại nảy ra ý tưởng, vì vậy cô lại bắt đầu đến trường nghe giảng bài. Trạc Thác đối với chuyện này cũng không phản đối, còn thường xuyên đưa cô đến trường học. Dù cho có vướng phải hội nghị gì cũng đều hoãn lại, đối với anh bà xã luôn là quan trọng nhất.
Xe dừng lại trước cửa học viện mỹ thuật, Trạc Thác dời mặt đến gần mặt Tư Vũ, hơi chút bên cạnh. Tư Vũ đang dí hỏm cười rồi hôn nhẹ lên má phải của anh một chút. Cô còn chưa kịp thu hồi miệng thì hai khóe môi trùm xuống, đầu tiên là nhẹ nhàng, sau đó là say mê khi anh hôn hít.
Khuôn mặt cô đỏ ửng nhìn cảnh tượng bên ngoài, giãy dụa chuẩn bị đứng dậy.
Trạc Thác đè cô ra “Đồ ngốc, người bên ngoài không thể nhìn thấy chúng ta đâu.”
Cuối cùng cũng có thể thả lỏng người, nhưng trễ giờ rồi nên cô vội vàng thoát khỏi lòng anh “Thác, muộn rồi, em phải đi.”
Cuối cùng Trạc Thác đành hôn một cái xuống đôi môi đỏ mọng của cô, đôi mắt nhu tình đủ chìm chết một người “Nhớ rằng đừng quá sức quá nhé.”
“Vâng……Anh cũng vậy!” Tư Vũ nói xong, mở cửa xe, cực kỳ lao nhanh ra khỏi cửa chính.
Đến khi thân hình chậm rãi rời khỏi tầm mắt mình, Trạc Thác mới cười nhẹ, nhẹ nhàng giẫm chân ga chậm rãi hướng về phía trước.
“Thẩm Tư Vũ!”
Vừa học xong một khóa, Tư Vũ đang ôm tập tranh trong tay đi trên đường thì đột nhiên một giọng nữ lạ gọi lớn làm cô quay người lại.
Viên Thiến chậm rãi đi đến trước mặt Tư Vũ, khóe miệng hiện lên sự khó hiểu, như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm cô.
“Xin hỏi……….Cô gọi tôi sao?” Tư Vũ nghi ngờ.
“Sao thế? Gả cho người có nhiều tiền nên giờ không còn nhận được người quen cũ sao?” Nghĩ khí có điểm bén nhọn càng chứa vài tia đố kỵ.
Tư Vũ càng nghi ngờ, cẩn thận nhìn cô ta, cuối cùng cũng nhớ ra…là cô ta!
“Ha ha, cuối cùng cũng nghĩ ra rồi hả? Cũng khó trách, trong đầu cậu bây giờ chỉ có chồng và bọn trẻ, những người khác đối với cậu cũng chẳng quan trọng gì.”
“Ý gì chứ?” Tư Vũ lạnh nhạt hỏi. Cô vĩnh viễn không thể quên, năm đó chính người phụ nữ này đã lăng nhục mình trước mặt bao nhiêu người như thế nào, tuy nhiên đó là một hôn lễ không tình nguyện, nếu như không phải do cô ta thì ba mẹ mình sẽ không phải hổ thẹn, tập đoàn Thẩm Thị sẽ không tan rã, chân bố mình cũng sẽ không sao.
“Sao mà phải hung dữ vậy chứ?” Viên Thiến cười lạnh một tiếng “Lại nói tiếp, tôi xem như là quý nhân đó, nếu như không phải tôi năm đó ngăn cản cậu và Tư Đồ Thụy kết hôn thì bây giờ sao cậu có thể trở thành bà Trạc được, sao có thể khiến phụ nữ trên toàn thế giới ngưỡng mộ hôn lễ đó được, tại sao lại có hai đứa trẻ ai gặp cũng thích được.” Nói xong lời cuối cùng, khuôn mặt trang điểm đậm đặc cười lạnh một phát.
Mặt Tư Vũ không hề thay đổi liếc mắt nhìn cô ta, sau đó tiếp tục bước đi mà không thèm để ý đến cô ả.
“Đứng lại!” Viên Thiến lập tức ngăn cản cô, thấy cô vẫn tiếp tục bước đi, vội vàng hô to “Đi nhanh như vậy có phải là sợ tôi biết cậu bị bệnh không?”
Vừa nghe đến ba chữ “Cậu có bệnh” kia, Tư Vũ đột nhiên dừng bước, quay đầu lại lạnh lùng nói “Viên Thiến, tôi và cậu gần đây không có oán thù gì, hơn nữa, tôi cũng không muốn có bất cứ liên quan gì với cậu nên xin đừng làm phiền tôi nữa.”
“Hừ, nói được tốt hơn nghe chứ sao.” Viên Thiến lại đến gần cô “Nhưng, nếu cậu là người bình thường thì tôi sẽ mặc kệ….có điều, cậu có bệnh.”
“Cô mới là người có bệnh!” Tư Vũ nổi giận quát mắng.
“Ha ha, tôi hiểu rồi, tôi biết bình thường những người có bệnh đều phủ nhận bệnh tìn