Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.

“Nhưng em yên tâm, Đông Nghị đã nhờ bác sĩ cấp thuốc rồi, em chỉ cần uống thuốc đúng giờ, sẽ rất nhanh khỏi bệnh.”
Tư Vũ ngơ người ra. Hóa ra nguyên nhân mình trở nên khác thường, trở nên quái dị là vì chúng bệnh này. “Thác, có phải là tinh thần em có vấn đề không? Có phải em mắc bệnh tâm thần không?” Đột nhiên cô ngồi xuống, kích động cầm lấy hai tay Trạc Thác la hét.
Trạc Thác vội vàng ổn định cô “Đồ ngốc, không được nghĩ vậy, cái gì mà tâm thần. Chỉ là tâm tình em có điểm bất ổn mà thôi, huống hồ, bác sĩ cũng đã nói, hiện giờ là giao đoạn đầu nên không có việc gì, tất cả mọi người đều bên cạnh em vượt qua cửa ải khó khăn này.”
“Nhưng…………”
Trạc Thác duỗi ngón tay dài ra vuốt ve bờ môi cô “Đùng suy nghĩ quá nhiều, hiện giờ em phải buông lỏng tâm trạng, sẽ rất nhanh cảm thấy khá hơn.” Anh đem cô ôm chặt vào lồng ngực, gương mặt che kín biểu lộ nghiêm trọng, hóa ra anh và ông bà Thẩm đều đã biết, bệnh của Vũ nhi vô cùng nghiêm trọng, vì cô đã sinh ra ảo giác và ảo tưởng.
Mấy ngày sau đó, mọi người ở nhà cùng Trạc Thác hết sức chăm sóc cho Tư Vũ, thêm vào đó là thuốc do bác sĩ Thái kê đơn nên tâm tình của Tư Vũ có nhiều biến chuyển tốt đẹp hơn trước kia. Trước kia luôn luôn khổ cực nhăn mặt, dạo này nụ cười cũng luôn thường trực trên môi cô; đối với Trạc Thác không còn hờ hững nữa, tất cả đều là tấm chân tình, đối với bọn trẻ thì hết mực yêu thương.
Nhờ mọi người đến khuyên bảo nên cô tạm thời dừng việc đi nghe giảng bài ở khoa mỹ thuật tạo hình, Mục Thuần có tới hỏi thăm cô hai lần, lần nào cũng kể cho cô nghe những chuyện lý thú ở trường học, vừa mới bắt đầu Trạc Thác còn hơi có thành kiến, nhưng thấy cô hiện lên vẻ mặt đầy hứng thú nên anh cũng đành thôi.
Hôm nay Tư Đồ Thụy cũng tới, Trạc Thác nghiêm mặt ngồi yên ở một bên, chăm chú nhìn chằm chằm họ.
“Tư Vũ, không ngờ rằng em lại mắc chứng bệnh này, khi anh nghe được câu chuyện của bác gái mà suýt bị hù chết.” Tư Vũ Thụy quan tâm nói “Đúng rồi, hay để anh giới thiệu bác sĩ cho em, ông ấy đối với chứng bệnh này rất có kinh nghiệm.”
“Không cần! Ngươi cố tình rồi!” Trạc Thác lập tức lên tiếng từ chối.
“Thác ~ ~ ~ ~” Thấy anh như ăn phải thuốc nổ, Tư Vũ không khỏi chu cái miệng nhỏ nhắn lên nũng nịu sắng giọng “Sao chứ, đó là tấm lòng của A Thụy mà.”
Trạc Thác vẫn nghiêm mặt, còn Tư Đồ Thụy thì cười khổ.
Lúc này chuông cửa lại vang lên, là Tĩnh Di.
Tĩnh Di vừa bước vào cửa, nhìn thấy Tư Đồ Thụy thì sững người, sau đó như không có chuyện gì xảy ra, đến trước mặt Tư Vũ “Chị, không sao chứ?”
Tư Vũ mỉm cười nhìn cô “Ta không sao, cám ơn.” Sau đó lúng túng nhìn về phía mọi người “Chị thấy mình thật vô dụng, chỉ là việc cỏn con mà phải khiến mọi người lo lắng và vất vả rồi.”
“Đó là vì chúng ta là bạn bè, là người một nhà mà.” Tư Vũ Thụy và Tĩnh Di không hẹn mà cùng nhau lên tiếng.
Trạc Thác và Tư Vũ đều nhìn hai người họ, còn họ thì liếc xéo lẫn nhau.
“Đúng rồi Tiểu Di, tại sao không đưa Tiểu Ngạn tới? Đã lâu không được gặp thằng bé, dạo này vẫn tốt chứ?” Tư Vũ là người đầu tiên phá tan cục diện cổ quái này.
“À, nó có la hét đòi theo, nói muốn gặp Tiểu Duệ. Nhưng em sợ nó quấy rầy đến chị nên để cho bà Thu gần nhà trông dùm.”
“Em phải mang bé đến chơi chứ.” Nói xong, khóe miệng Tư Vũ có chút nhếch lên “Nghĩ đến bé chơi cùng bọn Tiểu Duệ thì…chị chỉ muốn cười thôi.”
“Tư Vũ, họ nói gì đó?” Tư Đồ Thụy gấp giọng hỏi.
Tư Vũ nhìn anh sau đó mới trả lời “Ngày đó Tiểu Duệ và Tiểu Huyền đói bụng đến phát khóc, bé nói với bọn trẻ rằng đừng tưởng chúng lớn lên giống cha nuôi thì có thể la hét, cha nuôi là thứ một, ta là thứ hai, sau đó mới đến lượt hai ngươi.”
Nói xong Tư Vũ liền cười thành tiếng, Trạc Thác và Tĩnh Di cũng mỉm cười.
Trên mặt Tư Đồ Thụy đầy vẻ kinh ngạc, không tự chủ mà hỏi ra “Ông trời của ta, nó….Nó quá tự cao tự đại rồi….” Bỗng nhiên cảm thấy một ánh mắt sắc bén nhìn về phía mình, Tư Đồ Thụy liền dừng lại những lời nói tiếp theo, buồn bực hỏi: “Tôi………Tôi không có giáng chức ý tứ của nó, tôi………thật thoại thật thuyết mà thôi.”
“Anh không nói không ai bảo anh câm đâu!” Tĩnh Di lại hung dữ trợn trừng mắt nhìn anh vài lần.
Tư Vũ nhìn qua họ cảm thán “Tĩnh Di, chị rất buồn, tại sao lần nào gặp nhau hai người đều muốn nóng nảy xong việc? Em đối xử rất tốt đối với mọi người, nhưng tại sao đối với A Thụy lại………….”
“Đúng, không thể giải thích được, cứ như ta thiếu nợ gì cô vậy.” Tư Đồ Thụy cũng phàn nàn theo “Bề ngoài rõ ràng là ôn nhu lòng người, không ngờ rằng tính tình lại cổ quái như vậy, không chừng từ nay về sau chẳng đàn ông nào dám cưới cô nữa.”
“Dù không ai muốn tôi cũng không thèm lấy anh đâu mà lo.”
“Tốt nhất là nên như vậy!”
“Anh………..” Thấy anh một bộ dạng né tránh thoải mái, Tĩnh Di chán nản nắm lấy chiếc đệm bên người ném thẳng về phía anh.
“Oa……..” Tư Đồ Thụy vừa xoa đầu vừa kêu đau “Đồ đàn bà thô lỗ, dã man. Khó trách ba của Tiểu Ngạn không nhớ cô; nếu là ta, ta cũng sẽ sớm bỏ trốn thôi.”
“Phanh!” Trên đầu Tư Đồ Thụy lại xuất hiện một cái gối màu hồng.
“Ti