XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.

h vì ngay lập tức trở về nhà. Sự thật chứng minh rằng, lựa chọn của mình là chính xác, sự vui mừng của cô đáng giá hơn gấp trăm ngàn lần.
“Thác, anh có nghe thấy không? Có tiếng trẻ con khóc.” Tư Vũ đột nhiên dừng bước.
Trạc Thác nhìn quanh bốn phía đều trống rỗng, buồn bực trả lời “Không có, Vũ nhi, em làm sao vậy?”
Tư Vũ ngừng thở, sau đó lại tiếp tục nói “Bọn trẻ, chúng đang khóc!”
“Vũ nhi, em nghe nhầm rồi, bọn trẻ đang ngủ ở nhà.” Trạc Thác vội vàng ôm chặt lấy cô.
“Không, là chúng, anh xem xem, chúng đang ở đó.” Cô vừa nói vừa chỉ về phía mặt biển, sau đó nhấc chân lên bước đi.
Trạc Thác kinh hãi nhanh chóng giữ chặt lấy cô “Vũ nhi, em làm sao vậy? Ngoan nào, em nghe nhầm rồi, ở đó không có gì cả.”
“Đồ tồi, thả tôi ra, tôi muốn ôm bọn trẻ.” Tư Vũ giãy dụa khóc lớn.
Trạc Thác lo lắng, hoảng hốt, anh nghi ngờ nhìn biểu hiện của cô, trời ơi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Vũ nhi lại sinh ra ảo giác như vậy. Anh cảm thấy mặt biển trắng xóa hết sức quái lạ, anh rất muốn đem cô rời xa khỏi nơi này.
“Vũ nhi, bọn trẻ đang ở nhà, chúng dậy rồi, đang đòi bú sữa mẹ kìa, chúng ta mau về thôi.” Không nói thêm lời nào, anh kéo cô rời khỏi.
“Không cần!” Tư Vũ dùng hết sức gạt khỏi tay anh,đôi mắt oán hận trừng trừng “Đồ ma quỷ, do ngươi nên bọn trẻ mới rời khỏi tao, bây giờ ngươi lại muốn chia rẽ bọn tao, ngươi là người xấu, đáng chết!”
Thấy hai chân cô dính vào mặt nước, trong lòng Trạc Thác vội dâng lên sự sợ hãi, không bén mảng đến sự nghi ngờ, anh vội vàng chạy đến ôm chặt lấy cô. Cơ thể Tư Vũ giãy dụa điên cuồng. Bất đắc dĩ anh đành đánh nhẹ một cái sau lưng cô, Tư Vũ lập tức ngất đi trong lòng anh.
Thấy khuôn mặt tràn đầy nước mắt, khuôn mặt thì u sầu, Trạc Thác đau lòng không thôi, anh ôn nhu vuốt lên cặp lông mày đang nhíu lại của cô sau đó nhẹ nhàng hôn xuống, cuối cùng anh ôm cô hướng đến xe trên bờ biển đi đến.






Trạc Thác vừa lái xe vừa bấm số điện thoại của Triệu Đông Nghị.
“Đông Nghị, bây giờ cậu lập tức đến nhà tớ một chuyến.”
“Tớ còn đang ở Italy. Làm sao vậy?”
“Không phải nói hôm trước trở về rồi sao?” Ngữ khí Trạc Thác càng thêm bối rối.
“Y học nghiên cứu và thảo luận kéo dài rồi, không chừng một tuần lễ sau tớ mới có thể trở về được. Đúng rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Nhưng…….Gần đây cô ấy rất lạ, không có hứng thú với ăn uống, tinh thần không yên, tính khí nóng nảy, hơn nữa dường như không hề có hứng thú với mọi thứ, đây là nguyên nhân gì?”
“A……..” Ánh mắt bác sĩ Thái chợt lóe lên rồi lại nói tiếp “Cô ấy vừa sinh cách đây không lâu, tâm lý cùng sinh lý không chừng cũng đã có chút thay đổi, đây cũng là chứng hậu sản u buồn bình thường thôi.”
Trạc Thác vừa nghe lập tức trở nên kinh hãi. Làm sao có thể, không phải Vũ nhi đã uống thuốc dì Bảo tặng rồi sao? Đã thế tại sao lại như vậy. Anh vội vàng lấy một lọ gì đó trong ngăn kéo ra đưa cho bác sĩ Thái “Vợ tôi thường uống thuốc này, tuyệt đối không có khả năng mắc chứng bệnh đó.”
Bác sĩ Thái nhận lấy rồi nhìn một chút, nói “Không sai, đây chính là thuốc do bác sĩ Smith ở Anh Quốc nghiên cứu chế tạo, dùng thuốc này để ngăn chặn chứng buồn bực. Nhưng thuốc này không phải đều có thể phù hợp với tất cả người bệnh, khiến cho phu nhân phát sinh chuyện này có thể là do trong cơ thể cô ấy bài xích loại thuốc này. Bởi vậy, thuốc này đối với cô ấy mà nói chỉ là một loại vitamin bình thường.”
Trạc Thác ngây người ra như phỗng, trời ạ, khó trách Vũ nhi dạo này lại thay đổi lớn như vậy, hóa ra là do chứng bệnh u buồn đó. Ayy, tất cả đều là do mình cho rằng lọ thuốc mà dì Bảo cho là tiên đan, nếu như có thể để ý sớm hơn một chút, Vũ nhi sẽ không nghiêm trọng như bây giờ. Nhớ đến bộ dạng thống khổ của cô ở bờ biển, lòng anh lại đau như cắt.
“Bác sĩ, vậy làm phiền cô kê cho cô ấy một đơn thuốc có được không?” Bà Thẩm nghe nói con gái mắc chứng bệnh này thì trở nên nóng vội.
Bác sĩ Thái gửi cho bà một ánh mắt an ủi “Bác yên tâm, bác sĩ Triệu đã thông báo rồi, tôi nhất định sẽ cố gắng làm cho ấy nhanh chóng khá hơn.”
Bác sĩ Thái rời khỏi, tất cả mọi người đều lâm vào trầm mặc, lo lắng.
Chiều đó, bác sĩ Thái lại tới một chuyến, cô mang thuốc đến đưa cho Trạc Thác, dặn dò anh phải cho Tư Vũ uống thuốc dùng thuốc như thế nào sau đó mới rời đi.
Mãi đến lúc hoàng hôn, Tư Vũ mới tỉnh lại. Khi cô thấy người canh giữ trước giường, Trạc Thác với vẻ mặt đầy mệt mỏi và ân cần thì buồn bực hỏi “Thác, anh làm sao vậy?”
Lại một lần nữa nhìn đôi mắt to sáng ngời này, lại một lần nữa được nghe tiếng cô, Trạc Thác kích động, cúi người ôm lấy cô “Vũ nhi, cuối cùng em cũng tỉnh rồi, cuối cùng cũng đã tỉnh.”
“Thác…….Đã xảy ra chuyện gì vậy? Chúng ta không ra biển chơi sao? Em……tại sao lại ở trên giường thế này?”
Trạc Thác buông cô ra, bình tình nhìn cô nói “Vũ nhi, em đang đi trên bờ biển rồi té xỉu, bác sĩ đã đến giúp em kiểm tra, nói em…….Nói em mắc chứng bệnh hậu sản u buồn.” Thấy vẻ mặt đầy kinh hoảng của cô, anh an ủi