Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.

ập từ phía sau truyền đến, Tư Vũ quay lại, hóa ra là Mục Thuần.
Mục Thuần thở hồng hộc chạy đến trước mặt cô, nhìn thấy người đi bên cạnh cô là Lý Trọng Lân thì có hơi kinh ngạc một chút.
Lý Trọng Lân vội vàng nói “Chào thầy Lương! Tư Vũ, tôi còn có việc phải đi trước, chuyện hôm nay thật cám ơn bạn!” Nói xong, không chờ mọi người phản ứng liền chạy mất.
Thấy bóng dáng hắn dần rời xa, Mục Thuần lo lắng hỏi “Tư Vũ, tại sao anh ta lại đi cùng với em? Chẳng lẽ em bị hắn quấy rầy à?” Sau khi Tư Vũ tới nghe giảng khóa đầu tiên, Lý Trọng Lân nhờ một vài nam sinh đến tỏ tình với cô, thân là thầy giáo của Tư Vũ khiêm bạn thân, Mục Thuần đối với chuyện này đương nhiên là đã từng nghe.
“Mục Thuần, anh đừng hiểu lầm, chúng tôi đi trên đường gặp phải nhau mà thôi. Đúng là lần trước em có trách lầm hắn về phong thư buồn nôn kia, nhưng không ngờ là do bạn học của hắn bày trò đùa dai.”
“À.” Mục Thuần lập tức hiểu được, sau đó lại chú ý tới Tư Vũ “Tư Vũ, gần đây em không sao chứ? Anh thấy em đi học thường xuyên ngủ gật, trạng thái tinh thần lại không tốt, nghe giảng bài cũng không hào hứng như trước nữa.”
Tư Vũ bỗng ngây ra một lúc, suy nghĩ một phen rồi quyết định đem những phức tạp trong lòng nói cho tri kỷ này biết “Mục Thuần, em cũng phát hiện ra vậy, gần đây em luôn rất mệt mỏi, không hề có bất cứ hứng thú với chuyện gì, tâm trạng luôn nóng nảy, chuyện đối với Trạc Thác em cũng không thể nhịn được.”
Mục Thuần mặc cảm một hồi, chần chờ nói “Em…….Không có chuyện gì với Trạc Thác chứ?”
Tư Vũ lắc đầu “Anh ấy vẫn yêu thương em như trước, nhưng em………Nhưng trong ý thức mình, em lại sinh ra cảm giác chán ghét và bài xích.”
Mục Thuần kinh hãi, gấp giọng hỏi cô “Em có cần đến bác sĩ hay không?”
“Em không bệnh thì đến bác sĩ làm gì?”
“Tư Vũ, ý anh không phải như thế, đột nhiên em trở nên khác thường, chắc chắn là có nguyên nhân. Nếu rảnh thì nên đến bác sĩ tâm lý khám xem.”
“Anh nói…..tâm trạng của em có vấn đề ư?” Tư Vũ hét to.
“Anh….Ý anh không phải như thế. Nhiều khi, cảnh vật xung quanh rất có ảnh hưởng đối với tâm tình của con người, vấn đề này cũng thuộc về tâm lý.”
“A!” Tư Vũ trở lại bình thường, nhưng cô không có ý định nghe anh nói tiếp…bởi cô cảm thấy nếu gặp bác sĩ tâm lí thì tức là tinh thần có vấn đề, cô không thể tin rằng mình lại có chướng ngại về phương diện này.
Mục Thuần không hề lên tiếng chỉ lẳng lặng nhìn cô lo lắng. Đến khi anh ý thức được phải lên lớp, anh mới cùng cô đi về hướng phòng học.
“Vũ nhi, đã về rồi à?” Tư Vũ vừa bước vào cửa, phát hiện ra giờ phút này đáng lẽ Trạc Thác phải ở công ty, nhưng giờ anh lại xuất hiện ở nhà.
Cô ngơ ngác một chút, sau đó cao hứng đến gần anh “Sao anh về sớm thế?”
“Công ty không có việc gì, xử lý xong xuôi hết nên anh về nhà. Trong lòng chỉ nghĩ đến em và bọn trẻ, mà đặc biệt hơn cả là em.”
Trong lòng Tư Vũ trở nên sung sướng, khuôn mặt trở nên ửng hồng, mái đầu dài tựa vào lồng ngực cường tráng của anh.
Thấy cô không bài xích mình như bình thường, Trạc Thác vô cùng vui mừng, anh kích động chăm chú ôm chằm lấy cô, không ngừng hôn lên mái tóc, liên tục nỉ non “Vũ nhi, bảo bối của anh……….”
Sau khi ăn cơm trưa xong, Trạc Thác định mang Tư Vũ ra ngoại đi chơi ngoại thành nửa ngày, nên đành nhờ bà Thẩm trông bọn trẻ giúp.
Con gái và con rể mấy ngày lạnh nhạt với nhau, bà Thẩm đã nghĩ khó có cơ hội để họ có hứng đi chơi như vậy nên đương nhiên bà rất vui, còn đề nghị tối nay họ đừng về.
Đến khi bọn trẻ chìm vào giấc ngủ, Tư Vũ mới theo Trạc Thác rời khỏi nhà.
Bầu trời trong sáng sáng sủa, nước biển màu xanh lam trong vắt, gió biển như thấm vào lòng người.
Tư Vũ đi chân trần trên cát, tâm trạng dường như rất thoải mái. Mat măn là hôm nay không có mặt trời, hiện giờ đã là gần hoàng hôn rồi, nếu không cặp chân nhỏ trắng nõn của cô có thể đã bị phỏng trên cát rồi.
Trạc Thác cũng cởi bỏ giầy đi cạnh bên cô, cùng cô thưởng thức cảm giác tuyệt vời này.
“Không ngờ rằng không khí ở đây lại tốt như vậy, Vũ nhi, rốt cục anh cũng hiểu được tại sao em lại yêu thích nơi này đến như vậy.”
Khóe miệng Tư Vũ cười vui “Đúng vậy, nhìn ra biển cả rộng lớn, anh sẽ thấy mình nhỏ bé cỡ nào, nội tâm dù có phiền não đến đâu cũng không đủ nhắc tới.”
“Chỉ cần em thích, từ nay về sau anh sẽ thường xuyên cùng em đến đây.”
“Hừ, chính mình không hiểu được, nhìn xem anh đã nói vĩ đại như vậy rồi.”
Thấy cô lại nhớ về quá khứ dí dỏm, Trạc Thác vui mừng không thôi. Gần đây, anh thấy cô đã thay đổi, tâm trạng luôn trở nên buồn bực, luôn tránh né mình và bọn trẻ. Nếu như không phải do cô uống thuốc dì Bảo tặng, anh còn tưởng rằng cô mắc chứng buồn bực sau khi sinh. Không có thời gian sung sướng, anh không hề cảm thấy bình thường, tất cả đều kém với việc cô vui vẻ.
Hôm nay, vốn dĩ có hơn một trăm điều muốn nói, có thể do anh ở công ty đứng ngồi không yên, trong lòng luôn nghĩ đến cô, lo lắng cho sự khác biệt của cô, vì vậy anh không do dự phân phó Trương Thiên Minh thay mặt mình nói bản hiệp ước và bản hợp đồng, còn mìn