Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
ương lây nhiễm.” Anh vội vàng kéo cô rời khỏi.
“Đợi một chút!” Tư Vũ dừng bước nhìn những người trên mặt đất hỏi: “Huynh thân là thái tử, họ đềy là con dân của huynh, lại…… Mặc kệ họ sao?”
Nhìn lại những người trên mặt đất đó, gương mặt Tư Mã Tước hiện lên một vẻ thống khổ nhưng rất nhanh sau đó đã biến mất.
Anh lúng túng nói: “Họ…… Tự khắc có người chăm sóc. Chúng ta đi thôi.” Không nói thêm lời nào, anh kéo cô ngồi lên xe ngựa mà thị vệ vừa đánh tới, tiến thẳng về phía hoàng cung.
Miệng vết thương đã được tẩy rửa và băng bó kĩ, Tư Vũ dường như không thể quên được những tình cảnh kia mà bình phục trở lại, cô ngồi trên chiếc ghế lớn, cúi đầu nhìn mặt đất, tinh thần trở nên hốt hoảng.
“Nước Nguyệt Ký vì có khí hậu và địa lý tốt, hơn nữa phòng ốc thiết trí có vấn đề nên thường xuyên xảy ra hỏa hoạn. Hơn nữa, một khi đã cháy thì không thể cứu vãn được.” Tư Mã Tước đến cạnh cô, trầm giọng nói.
“Nhưng, trường ‘hỏa’ kia giống như là bịa đặt chứ không phải thật sự có hỏa hoạn.” Tư Vũ ngẩng đầu nghi hoặc khó hiểu.
Tư Mã Tước thở dài một tiếng, nhẹ nhàng nói ra: “Hai năm trước, kinh thành từng xảy ra hỏa hoạn, vì cứu chưa không kịp nên nhiều phòng ốc đã bị thiêu hủy, rất nhiều dân chúng không kịp chạy nên bị thiêu chết trong đám cháy. Lần đó làm tổn hại rất lớn, số người tử vong không thể đoán được. Từ đó về sau, dân chúng mà nghe đến ‘hỏa’ thì đều trở nên hoảng sợ, chạy khắp nơi để trốn.”
Tư Vũ bừng tỉnh, cuối cùng cũng hiểu được tại sao vừa rồi trên đường phản ứng của đám người kia lại kì quái như vậy. Nhưng nghĩ tới tình huống bi thảm lúc đó cô lại cảm thấy vô cùng thương tiếc và buồn bực “Tại sao triều đình không chọn những viên quan có những biện pháp để bảo vệ dân chúng? Huynh cũng biết chuyện ngày hôm qua chẳng qua là nỗi sợ bóng gió, mà cuối cùng lại tạo thành một màn đại thương vong và tổn thất như thế! Huynh thân là thái tử, chẳng lẽ không thể thực hiện nghĩa vụ với dân chúng hay sao?”
Khuôn mặt Tư Mã Tước lộ vẻ ngạc nhiên không thể tưởng tượng được, không ngờ chuyện lần này lại khiến người lãnh mạc như cô trở nên có phản ứng như vậy. Khi anh nghĩ đến chuyện hôm nay khi gặp tình cảnh bi thảm thì sắc mặt lập tức trở nên ảm đạm, sâu kín nói: “Mẫu hậu ta là hoàng hậu, căn cứ vào quy định của hoàng triều thì ta được sắc phong làm thái tử. Mà đại hoàng huynh Tư Mã Thuần của ta, mẫu phi của hắn rất được phụ hoàng sủng ái, bởi vậy thực quyền của hắn so với ta còn mạnh hơn gấp nhiều lần. Có thể nói rằng ta chỉ có hư vị, còn về phần những phương án và chính sách trị quốc thì phụ hoàng rất ít khi để cho ta tham dự.”
Tư Vũ nghe xong, tâm trạng liền âm thầm hiểu: đó không phải là một danh nghĩa thái tử ư? Không chừng đến vị trí hoàng đế về sau cũng chẳng đến lượt anh ta kế thừa. “Huynh tranh thủ nói chuyện với phụ hoàng mình đi.”
“Vừa mới đầu thì cũng có, nhưng mỗi lần tổng hội ông đều tìm lý do không cho ta tham dự; cuối cùng ta đành buông xuôi làm một gã thái tử rảnh rỗi.” Nhớ lại những khát vọng và lý tưởng của mình bị vùi dập, nỗi thống khổ ẩn sâu lại hiện về trong anh.
“Vậy huynh nghĩ vì sao dân chúng tận tụy sức lực để thực hiện lý tưởng và khát vọng sống của mình? Tại sao huynh lại không kiên trì?”
“Có ích sao?”
“Huynh không kiên trì tại sao lại biết là vô dụng?” Không biết tại sao cô lại muốn giúp anh, là vì muốn báo đáp việc anh đối xử tốt với mình, hay là không đành lòng để dân chúng phải chịu khổ? “Tư Mã Tước, ta sẽ giúp huynh!”
Tư Mã Tước sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn cô.
Tư Vũ nhìn anh với ánh mắt chắc nịch, gật đầu: “Ta sẽ giúp huynh với phương diện cầu mưu, đối sách, còn huynh hãy tranh thủ đến bên phụ hoàng xin cho huynh được phụ trách. Từ giờ hãy thể hiện sự vĩ đại mà mình có. Đây là thành công bước đầu tiên!”
Tư Mã Tước khó mà tin được người con gái yếu đuối này, vẻ mặt lạnh nhạt vô tình này lại thật sự chịu giúp mình ư? Tại sao lại giúp mình? Nhìn lại đôi mắt to thanh tịnh đó tạo cho anh thêm niềm tin khiến anh không tự chủ được mà gật đầu: “Ừ, ta sẽ đi thỉnh cầu với phụ hoàng.”
Đến khi cửa phòng đóng lại, Tư Vũ mới rời khỏi chiếc ghế mà trở về bên giường ngồi xuống, tiếp tục suy nghĩ xem nên giúp anh như thế nào mới phải.
“Vong Ưu, thành công rồi, rốt cục phụ hoàng cũng đáp ứng thỉnh cầu của ta rồi.” Hôm sau, Tư Mã Tước thở hồng hộc chạy vào phòng cô, gương mặt tràn đầy vui mừng và kích động.
Tư Vũ từ bàn sách nhìn ra, lạnh lùng nhìn anh, vì anh tin tưởng nên giờ đã đến lúc dùng tên thật để tương xứng.
Mực trong nghiên đã khô, Tư Vũ cầm lấy tờ giấy đó đưa cho anh, nói: “Đây là phương án đầu tiên, huynh hãy xem một lần đi rồi ta sẽ giải thích cho hiểu.” Nhìn những chân thành trong mắt anh, cô biết nhất định anh sẽ thành công vì vậy nên đã sớm viết ra phương án này. May là từ nhỏ đã luyện viết chữ bằng bút lông, tuy không được đẹp như những người cổ nhân hay viết nhưng cũng được coi là tinh tế cả.
Tư Mã Tước chần chờ nhận lấy, nhìn kỹ mặt chữ, lúc đầu thì mê hoặc nhưng càng về sau càng vô cùng sung bái và tán thưởng. Sau khi xem xo