Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

ng, khuôn mặt anh tràn đầy phức tạp nhìn Tư Vũ: “Vong Ưu, nàng… Rốt cục là ai mà sao lại tài hoa như thế?” Sau đó đột nhiên nhớ đến khuôn mặt đang trầm ngâm nói: “A, thật xin lỗi, ta quên là nàng bị mất ký ức.”
“Không sao. Có hiểu hết không?”
“Ừ. Mặc dù có chút cổ quái nhưng ta sẽ nghiên cứu và cân nhắc thêm, nếu có chỗ nào không rõ thì ta sẽ hỏi nàng.”
Tư Vũ nhẹ gật đầu, biết rõ những điều này đối với họ chắc chắn rất lạ lẫm, cô đã cố gắng ghi chép cụ thể và kỹ càng hết mức có thể, ở hiện đại cô có học một ít kiến thức vế hỏa hoạn, kể cả chuyện phòng bị và chạy trốn cô đều miêu tả ra, tuy không được chuyên nghiệp như nhân viên cứu hỏa nhưng đối với cổ đại mà nói thì đó được xem như là biện pháp tốt nhất rồi.
Tại phủ hoàng tử của hoàng cung Thịnh Trạc.
Tiền Viện Lý, từng đợt gió đêm thổi tới, những lá cây nhỏ nhất cũng lay động mà phát ra những âm thanh kỳ diệu.
Trạc Thác nghiêng mình dựa vào mặt ghế nhìn lên bầu trời đầy sao đẹp, cuối cùng chăm chú nhìn mặt trăng. Trăng đã tròn, nghĩa là anh và Vũ nhi đã xa nhau như cũ.
Một tháng trôi qua, anh đã vận dụng tất cả người ở trong cung để tuần tra, nhưng vẫn chẳng có tung tích gì cả. Mỗi sáng sớm anh đều ngập tràn hy vọng, nhưng đến tối lại thất vọng trở về. Không biết phải tiếp tục bao lâu nữa mới có kết quả. Chẳng lẽ cô vốn dĩ xuyên qua hay vẫn còn ở lại thế kỷ hai mươi mốt, thậm chí có thể đã chết rồi?
“Thác nhi.”
Nghe được tiếng gọi, Trạc Thác quay lại nhìn thì thấy Âu Dương Nhược Vũ và Trạc Thạc đang chậm rãi tiến đến gần mình, trong tay bà còn cầm một thứ gì đó.
Trạc Thác vội vàng đứng lên khỏi ghế, điều chỉnh lại biểu cảm: “Phụ hoàng, mẫu hậu!”
Trạc Thạc nhìn anh mỉm cười, Nhược Vũ hiền lành nhìn anh: “Vừa rồi thấy con ăn ít như vậy nên mẫu hậu hạ lệnh cho họ nấu cho con một ít thức ăn khuya, nhân lúc còn nóng hãy ăn đi.” Nói xong bà đặt xuống cạnh bàn đá.
Trạc Thác vội vàng ngăn cản: “Mẫu hậu, người cứ để con, đã trễ như vậy rồi mà còn phiền người và phụ hoàng mang đến, hài nhi thật có lỗi!”
“Đồ ngôc, đây cũng là cơ hội để ta với phụ hoàng con đi tản bộ mà.” Đã ở cổ đại được hơn hai mươi năm nhưng Nhược Vũ vẫn không có thói quen ngủ sớm, hiện giờ ban đêm mới hơn bảy giờ, đúng là khoảng thời gian đi tản bộ tốt nhất.
Trạc Thác vừa ăn vừa cùng họ tán ngẫu, lúc này bên ngoài dường như truyền đến tiếng gõ mõ canh thanh: “Hong gió, xin chú ý phòng cháy!”
“Thác nhi, con biết không? Nước Nguyệt Ký vừa làm một đội phòng cháy gì đó, chuyên môn đối phó cháy nổ.” Trạc Thạc đột nhiên nói.
“Đội phòng cháy?” Nhược Vũ và Trạc Thác cùng đồng thanh nói, đặc biệt là Trạc Thác, anh kích động vô cùng, hai bàn tay nắm chặt lại.
Chiếc cốc vì chịu sự run rẩy mà trở nên chấn động. Đây là từ chỉ hiện đại mới có, làm sao có thể xuất hiện ở nước Nguyệt Ký, chẳng lẽ……?
“Ừ. Vì điều kiện tự nhiên của nước Nguyệt Ký nên thường xuyên xảy ra hỏa hoạn và gây ra rất nhiều tổn hại, cho đến nay vẫn chưa tìm được biện pháp nào để giải quyết.Một tháng trước, thái tử nước Nguyệt Ký đột nhiên nghĩ ra một biện pháp là thành lập đội phòng cháy chuyên dập tắt lửa, bình thường thì đi tuyên truyền làm thế nào để phòng tránh xảy ra hỏa hoạn hay chạy trốn lúc hỏa hoạn. Hiệu quả cực kỳ tốt, cuối cùng thì thái tử này cũng làm được.”
“Phụ hoàng, biện pháp này là do thái tử nghĩ ra? Hay có mội người khác dạy bảo hoặc đề nghị?” Trạc Thác gấp giọng hỏi.
“Việc này…… Phụ hoàng cũng không rõ, những tin tức này đều do quân ta đóng ở lãnh sự quán nước Nguyệt Ký truyền về.”
“Lãnh sự quán?” Cố đại này thật sự càng này càng tiên tiến rồi, mặt Trạc Thác càng thêm nghi hoặc sâu sắc.
“Đúng rồi, lãnh sự quán. Do đề nghi dập dắt lửa nên tất cả họ đều phải làm nhiệm vụ trọng yếu là hiểu rõ tin tức địa phương để cùng phát triển, chọn lọc ra những ưu điểm của các nước khác để học hỏi rồi sau đó kịp thời đem tin tức truyền về. Ở từng nước chúng ta đều thiết lập một lãnh sự quán, mặt ngoài xem kinh thương nhưng thực chất là tiếp thu tin tức.”
Trạc Thac lập tức lãnh hội, sung bái nhìn ông “Dập tắt lửa, vậy có nên gọi họ là đội điều tra, rốt cục là ai đã đề ra phương án cho thái tử nước Nguyệt Ký làm như vậy? Con nghĩ hắn là một cổ nhân, tuyệt đối không thể nghĩ ra sách lược như vậy được.”
“Ừ!” Nhược Vũ biết rõ anh đang nghĩ gì, nói không chừng người đưa ra đề nghị lập đội phòng cháy này đúng là Tư Vũ “Trạc Thạc, ông dùng chim bồ câu trắng truyền thư, phân bố cho người bên kia lãnh sự quán âm thầm tìm hiểu xem người đưa ra sách lược này là ai. Ngày mai bắt đầu vào hành động có được không?”
Trạc Thạc nghi hoặc không hiểu nhìn họ, không rõ tại sao họ lại có hứng thú với người nước Nguyệt Ký như vậy “Vũ nhi, nàng có thể nói cho ta biết tại sao lại làm như vậy được không?”
“Ayyy, nói ra rất dài dòng.” Nhược Vũ nhìn thoáng biểu hiện hốt hoảng của Trạc Thác liền tiếp tục nói với Trạc Thạc “Về cung Càn Thanh tôi sẽ từ từ nói cho ông biết.”
Sau đó họ lại tiếp tục nói chuyện phiếm đến tận canh hai, Nhược Vũ và Trạc Thạc mới rời khỏi điện hoàng tử. Nhìn một


Polly po-cket