Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
Nếu có nghị lực thì tới đi. Ha ha ha.”
A! Trúng kế rồi. Có lẽ Vũ nhi đã từng bị nhốt ở đây, nhưng trước khi mình đến đã bị chuyển đi nơi khác. Anh chạy ra ngoài nhưng lại không thấy bóng dáng Tư Mã Thuần đâu nữa. Vì sự chủ quan của anh mà tìm kiếm khắp nơi nhưng không biết Tư Mã Thuần chạy đi đâu rồi.
Cuối cùng anh trở lại đại viện, phân phó thủ hạ còn đang đánh nhau rút lui, rời khỏi biệt uyển.
Bọn hộ vệ biết Trạc Thác muốn tiếp tục đến Thành Tây nên đều khuyên anh cẩn thận có trá hình, nhưng nói thế nào anh cũng không nghe. Bất đắc dĩ họ đành chạy theo anh. Nhưng sau khi trải qua một phen đánh nhau mới phát giác đó là một cái bẫy. Con người nham hiểm như Tư Mã Thuần, Trạc Thác hận không thể đem hắn đi ngũ mã phân thây. Rốt cục tất cả mọi người đều mệt mỏi trở về lãnh sự quán.
Hôm sau Trạc Thác dựa lưng vào ghế lớn hờn dỗi. Từ khi hiểu được mới biết Tư Mã Tước không tin mình có năng lực, trở lại hoàng cung sau lại tìm hoàng đế lý luận, trong lúc vô tình đả thảo kinh xà, khó trách Tư Mã Thuần đoán được hậu quả khi Vũ nhi đi. Thật sự là đầu heo mà!
“Điện hạ! Có thư!” Một hạ nhân đến trước mặt anh cung kính đưa cho anh một phong thư.
Trạc Thác không thèm đếm xỉa đến nhận lấy, xem xét một hồi rồi sắc mặt trở nên khó coi. “Trạc Thác, ngươi thật độc ác! Dám mạo phạm bổn thái tử. Được, bổn thái tử không muốn chơi trò chơi với ngươi nữa, bổn thái tử tìm được nơi tốt hơn để chơi đùa rồi, một canh giờ tới ngươi hãy đến Thành Tây cướp lại nữ nhân của mình nếu như may mắn, còn nếu không thì đến xương cốt cũng không còn đâu! Ha ha!”
Tên khốn Tư Mã Thuần lại chơi trò gì đây? Liệu đây có phải là một âm mưu?? Nhưng nếu đúng là thật thì sao? Không được, anh không thể bỏ qua bất cứ cơ hội nào nên phân phó hạ nhân “Sau khi Trương hộ vệ về hãy bảo hắn đến Thành Tây tập hợp với bổn thái tử.” Nói xong anh mang theo trường kiếm, tức tốc rời khỏi lãnh sự quán.
Mới một ngày thôi mà Thành Tây đã biến hóa thật lớn. Một bóng người cũng không có, cực kỳ yên tĩnh, cứ như một đình viện đã bị hoang phế từ rất lâu. Trạc Thác cảnh giác nhìn bốn phía, dần dần tiến sâu vào trong. Khi vào đến đại sảnh thì cảnh tượng bên trong khiến tim anh như muốn ngừng đập.
Bóng dáng người mà anh ngày nhớ đêm mong bị treo lên, ủ rũ cúi đầu. Nghe thấy tiếng Trạc Thác gọi cô mới chậm rãi ngẩng đầu, suy yếu nói một tiếng “Thác!” sau đó lại mê man. Trạc Thác lại tiếp tục gọi, nhưng không hề có phản ứng.
Điều làm anh khủng hoảng chính là dưới chân cô có đặt một chiếc nồi lớn, bên trong có dầu đang sôi ùng ục, nhiệt khí bốc lên nghi ngút. Xung quanh nồi cắm đầy chông nhọn sắc bén, dao nhọn chằng chịt diện tích lớn ước chừng mười lăm thước vuông. Trời ạ, Tư Mã Thuần thật biến thái, hắn ta nghĩ ra cả những phương pháp độc ác như vậy. Nếu không cẩn thận, Vũ nhi mà rớt xuống thì…..dù không rớt cuống thì nếu cứ giữ lâu như vậy cũng sẽ bị dao nhọn đâm chết.
Nghĩ đến đây, Trạc Thác càng thêm hoảng loạn, anh cẩn thận xem xét bốn phía, cả đại sảnh trống rỗng ngoại trừ chính giữa được ‘bố trí tỉ mỉ’. Nhìn sợi dây thừng đang lung lay, dù cho kinh công có lợi hại cũng chưa chắc có thể an toàn thoát hiểm.
Đột nhiên anh nhớ tới Tư mã Thuần trong thư có viết ‘Xương cốt không còn’, chẳng lẽ ngoại trừ điều này còn có cơ quan khác? Hay là có thuốc nổ? Mải mê ngắm nhìn xung quanh nhưng không có hỏa dược gì, không chừng chúng được chôn ở bên ngoài. Tư Mã Thuần khốn khiếp, cái gì cũng có thể làm được. Bình thường thì có thể đánh cược một lần, nhưng lần này có quan hệ đến tính mạng của Vũ nhi nên anh tuyệt đối không thể đánh cuộc. Nửa canh giờ đã trôi qua, phải tranh thủ thời gian nghĩ ra biện pháp để cứu nàng ấy ra khỏi nơi này.
Anh hít sâu một hơi, tập trung tinh thần bay lên. Nhưng đến giữa không trung anh phát hiện toàn thân mình đang rơi tự do. Đáng ghét, tại sao lúc cần thiết thì khinh công lại biến mất, lần trước nhảy xuống núi cũng gặp tình trạng này, lần này cũng vậy, chẳng lẽ ông trời lại muốn trừng phạt mình nữa? Muốn thử sự nhiệt tình của anh? Anh định bắt lấy sợi dây thừng bên cạnh nhưng đột nhiên tay nhói đau, lúc đấy anh mới phát hiện trên sợi dây cắm đầy dao sắc nhọn.
Thời gian càng lúc càng gấp bách, Trạc Thác như nhìn thấy Vũ nhi càng lúc càng gần Quỷ môn quan hơn, mặc kệ đau đớn, anh dùng cách đao duy thê. Năm ngón tay như hòa làm một cùng nhau tiến lên phía trước khiến anh đau thắt tim. Anh cắn chặt răng xem nhẹ hai bàn tay nhuốm máu, từng bước từng bước tiến gần đến cô.
Không biết trèo trong bao lâu, đến khi hai tay đã nhuốm đầy máu tươi không còn cảm nhận được đay đớn nữa thì anh cũng đến được trước mặt cô. Anh duỗi hai chân kẹp chặt lấy eo của cô, một tay túm lấy dây thừng, tay kia cẩn thận cột dây thừng vào người cô, sau nhiều lần khổ sở cũng thành công. Nhìn người trong ngực, anh kích động kêu gọi: “Vũ nhi, Vũ nhi, mau tỉnh lại đi, anh tới rồi!”
Tư Vũ lại mở to mắt, đứng trước mặt anh tình cảm gọi “Thác!” Sau đó lại ngất đi.
Thời gian không còn nhiều! Trạc Thác ôm chặt cô vào ngực rồi theo đao thê tụt xuống. D