Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
đó, đến khi Trạc Thác lớn tiếng quát mắng anh mới bắt đầu hồi phục, suy nghĩ một lát rồi dẫn Trạc Thác đến thành phía Bắc.
Khoảng nửa canh giờ sau họ đã đứng trước một biệt thự uyển hoa lệ, cánh cửa lấp ló sau cái cây to đùng cách đó không xa. Nhìn vào chỉ thấy có thị vệ thay phiên tuần tra rất nghiêm ngặt.
“Tư Mã thái tử, ở nước Nguyệt Ký các người, mỗi vị hoàng tử biệt uyển đều có nhiều thị vệ canh chừng nghiêm ngặt thế sao?”
“Không phải. Ta nhớ lần trước tới chỉ có hai thị vệ canh gác, tại sao hôm nay lại nhiều như vậy, chẳng lẽ hoàng huynh thật sự nhốt Vong Ưu ở đây?”
“Nhất định là vậy rồi!” Trạc Thác nhíu mày nhìn những thị vệ canh gác kia nói: “Chúng ta về trước đi, đêm nay lại đến!”
Sau đó mỗi người một ngả rời đi, Tư Mã Tước trở lại hoàng cung, Trạc Thác thì trở về lãnh sự quán. Trạc Thác không muốn bị anh làm vướng chân vướng tay, hơn nữa cảm giác nữ nhân của mình phải do mình cứu nên thuyết phục Tư Mã Tước đêm nay đừng đến, cứ ở lại trong hoàng cung chờ tin tức, thuận tiện để anh xem xem Tư Mã Thuần có động tĩnh gì không. Nói muốn toạc cả miệng ra cuối cùng thì Tư Mã Tước cũng đồng ý đáp ứng.
Đầu tháng ban đêm thường rất tối và yên tĩnh đến mức làm tim người ta trở nên băng giá. Trạc Thác vội vàng dùng qua loa bữa tối, mặc bộ trang phục màu đen rồi chọn vài tên hộ vệ tinh nhuệ đến biệt uyển tại thành Bắc của Tư Mã Thuần.
Tránh đám thị vệ, rốt cục anh cũng lẻn vào được. Nhưng vừa tiếp đất liền có một đám thị vệ xông đến. Xem ra hắn đã sớm đã có phòng bị, trong lòng Trạc Thác chợt run lên. Nhưng cho tới giờ cũng không khiến anh lo lắng nhiều, vì thế canh nháy mắt với người bên cạnh rồi xong tới chém giết.
Người của lãnh sự quán thật sự rất dũng mãnh, nhưng thực lực của quân địch cũng không yếu, hai bên đánh nhau đã lâu, Trạc Thác nhận ra quân địch muốn đánh lâu đánh dài để khiến đối phương mệt chết. Không muốn dây dưa thêm nữa, Trạc Thác bảo người mình tấn công mạnh lần cuối cùng, rất nhanh sau đó tất cả quân địch đều ngã xuống đất. Nhưng sau đó lại thêm một đám người nữa, lòng Trạc Thác nóng như lửa đốt, theo tình hình hiện giờ thì không biết đối phương có bao nhiêu người, nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ đánh đến sáng cũng không cứu được Vũ nhi.
Vì vậy anh phân phó thủ hạ tiếp tục chiến đấu với đối phương, còn mình thì lặng lẽ rời khỏi, chăm chú nhìn gian phòng được bảo vệ nghiêm ngặt.
Nhưng cả biệt uyển cơ hồ bị anh lục tung nhưng vẫn không thấy bóng dáng Vũ nhi đâu. Trạc Thác tức giận, đang muốn tiếp tục tìm kiếm thì trong bóng tối truyền đến từng đợt những tiếng cười khủng bố, một cẩm y vệ từ chỗ tối xuất hiện, cầm thanh trường kiếm trong tay đâm đến.
Là hắn! Trạc Thác vội vàng giơ kiếm lên phản kích, chém vài hiệp rồi tức giận nói: “Tư Mã Thuần, ngươi giấu Vũ nhi ở đâu, hay đem nàng ấy trả lại cho ta, ,ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống, nếu không Thịnh Trạc hoàng triều sẽ mãi mãi đối đầu với ngươi!”
“Trạc thái tử, đây là việc nước Nguyệt Ký chúng tôi, bổn thái tử khuyên ngươi không nên chõ mồm vào!”
“Vớ vẩn! Ta nói cho ngươi biết, ngươi trong tay ngươi vốn dĩ không phải cái gì Vong Ưu, không phải là cái gì Hiền Thái Phó, nàng ấy là nữ nhân của Trạc Thác ta, ngươi mau trả lại nàng ấy cho ta. Nếu không đừng trách ta vô tình!”
“Haha. Vũ nhi? Bổn thái tử nói không sai, một mỹ nhân xinh đẹp như vậy đủ để nam nhân khắp thiên hạ phát cuồng, một Tư Mã Tước, một thái tử của Thịnh Trạc hoàng triều là quá đủ rồi. Xem ra bổn thái tử sẽ không để ý đến những kẻ chen chân vào một cước” Tư Mã Thuần cười lớn đáp “Trạc Thác, có can đảm thì cùng bổn thái tử quyết đấu, Hiền Thái Phó coi như do bổn thái tử nhìn túng, nàng ấy đã đồng ý làm nữ nhân của ta, cho nên ngươi hãy trở về địa bản của mình đi, đừng ở đây tìm khổ sở nữa.”
“Ngươi…..” Trạc Thác vừa đố kỵ lại phẫn nộ, vung trường kiếm lên đâm về phía hắn.
Hai người điên cuồng giao đấu, từ mặt đất đến nóc nhà, rồi lại từ nóc nhà bay đến giữa không trung, từng chiêu thức sử dụng sắc bén vô cùng, dường như muốn đánh đối phương đến chết. Từ Từ Tư Mã Thuần lâm vào thế hạ phong. Lúc này Trạc Thác đã mất đi thường tính, anh chỉ biết tên trước mặt dám nhìn lén Vũ nhi, tự tay mình sẽ lấy mạng hắn!
Tư Mã Thuần càng lúc càng cảm thấy sợ hãi, hắn nghĩ đi nghĩ lại nhưng căn bản không dừng lại được. Thấy một cơn đau kéo đến từ cổ, hắn thấy máu từ tay trái chảy ròng ròng sau đó cả người đổ nhào xuống mặt đất.
Trạc Thác đặt kiếm ở cổ họng hắn thét to “Nói mau, ngươi giấu Vũ nhi ở đâu?”
Tư Mã Thuần tức giận nhìn anh không lên tiếng, đến khi mũi kiếm tiến lại gần hắn mới run giọng nói: “Ở….Ở phía sau căn phòng kia!”
Trạc Thác không nghi ngờ gì vội vàng thu hồi kiếm, xoay người chạy đến trước cửa, dùng sức đẩy ra. Nhưng trong phòng không một bóng người, trên mặt bàn chỉ chừa lại một chiếc bánh bao mốc meo và một cái chén đã bị bể, bên dưới còn chèn một tờ giấy. Anh nhanh chóng đọc dòng chữ ghi trên đó: “Muốn tìm nàng ấy? Không dễ dàng như vậy đâu. Trò chơi càng lúc càng hay, tiếp theo là Thành Tây phong cảnh rất đẹp.