Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.
đàn ông kia.
An Hạ Dao quay mặt lại, thì ra đó là Diệp Trí Viễn với khuôn mặt mang đôi chút lạnh lùng.
"Anh, anh... lại là ai nữa đây? Hãy buông tình yêu của tôi ra." Trang Nghiêm thấy Diệp Trí Viễn túm chặt tay của gã đàn ông kia, còn anh ta thì nhăn mặt lại vẻ đau đớn, vội bước tới gỡ bàn tay của Diệp Trí Viễn đang kìm chặt bàn tay gã đàn ông kia.
Diệp Trí Viễn lập tức kéo An Hạ Dao vào lòng, quay lại nhìn hai gã đàn ông đó, bình thản nói: "Cô ấy là bạn gái của tôi, không có hứng thú gì với hai người đâu."
Gã đàn ông kia quay đầu bước đi với vẻ ủ rũ, Trang Nghiêm cum cúp chạy theo sau, trước khi đi không quên nhìn An Hạ Dao bằng cái nhìn khinh bỉ: "Cô đã có bạn trai rồi mà còn đi xem mặt, đúng là đồ mặt dày."
An Hạ Dao tức đến mức trợn trừng mắt lên, gầm lên không cần giữ thể diện: "Chẳng phải anh cũng có bạn trai rồi là gì, sao lại còn đi xem mặt?"
Diệp Trí Viễn không nén được khẽ cười thành tiếng.
An Hạ Dao tức giận lườm Diệp Trí Viễn: "Cười cái gì mà cười? Chưa thấy người ta đi xem mặt bao giờ à?"
"Xem mặt thì cũng đã thấy, nhưng, xem mặt mà gặp phải GAY, và lại còn bị coi là kẻ thứ ba thì đây là lần đầu, hiếm thấy thật!" Diệp Trí Viễn trêu chọc An Hạ Dao không chút kiêng dè.
An Hạ Dao giận dữ quay mặt đi, không có ý định để ý đến Diệp Trí Viễn, cầm túi lên định bỏ đi thẳng.
Diệp Trí Viễn lập tức kéo An Hạ Dao lại.
Vì không đề phòng, nên cái kéo tay ấy của Diệp Trí Viễn suýt nữa thì làm cho An Hạ Dao đổ về phía sau, may mà Diệp Trí Viễn kịp thời đỡ và ôm cô vào lòng, đùa: "Ôi, người đẹp, lại còn lao vào để tôi ôm nữa à?"
An Hạ Dao đứng vững xong, trừng mắt lườm Diệp Trí Viễn, giơ chân lên, giẫm mạnh xuống mu bàn chân của Trí Viễn.
"Ối!" Diệp Trí Viễn kêu thất thanh vì đau, vội buông An Hạ Dao ra.
Cô hiên ngang lúc lắc thân hình xinh đẹp, khuất dần khỏi tầm mắt của Diệp Trí Viễn. Thực ra, đó là cô đang chạy trốn!
Diệp Trí Viễn nhếch khóe môi cười, lẩm bẩm một mình: "Em gái nắn răng, em cứ chạy đi, anh thực sự muốn xem em có chạy thoát khỏi bàn tay anh không."
An Hạ Dao về đến nhà, đập lên ngực - nơi vẫn chưa hết cơn hồi hộp, chưa kịp lấy lại hơi thì đã nghe thấy tiếng mẹ từ trong điện thoại: "Dao Dao, con đã có bạn trai rồi à?"
An Hạ Dao ngây người ra, lập tức phủ nhận: "Không ạ."
"Trang Nghiêm nói hết cả rồi." Bà An vội đưa nhân chứng.
Nghe nhắc đến gã đàn ông ấy, cơn giận dữ của An Hạ Dao lại bùng lên, cô đáp: "Anh ta mới là người có bạn trai!"
"Dao Dao, con nói gì thế?" Bà An là người tương đối truyền thống, tất nhiên là phản đối tình yêu đồng tính, nên bất giác hạ giọng đe nẹt An Hạ Dao.
An Hạ Dao cũng không tiện nói thật, kẻo bà An lại tự trách mình rằng đã sắp xếp để con gái đi xem mặt một người đồng tính, vì thế chuyển chủ đề câu chuyện: "Mẹ, Trang Nghiêm đã nói gì với mẹ vậy?"
"Trang Nghiêm nói, con không để ý đến cậu ấy, lại còn đưa cả bạn trai đến để xỉ nhục cậu ấy." Bà An nói với giọng không vui, "Dao Dao, nếu con có bạn trai thì cứ đưa về nhà để mọi người xem. Đừng có giấu, để mẹ cứ phải lo lắng không đâu cho con. Lại còn bị bà Trang nói là cố làm ra vẻ thanh cao nữa chứ."
An Hạ Dao đã hiểu được phần nào, Trang Nghiêm sợ cô sẽ nói thật với người lớn trong nhà rằng anh ta là đồng tính, nên đã ra tay trước, nói thành An Hạ Dao mang bạn trai đến để xỉ nhục anh ta, do đó cho dù An Hạ Dao có nói những lời không hay mấy về anh ta thì người lớn cũng sẽ nghĩ là cô không ưng anh ta, nên mới như vậy. An Hạ Dao bất giác cười chua chát, thực ra, gặp mặt không thành thì cũng thôi, cần gì phải tính toán xem đối tượng xem mặt là ai?
"Dao Dao, rút cục là con đã có bạn trai chưa?" Bà An không chịu thôi mà tiếp tục căn vặn: "Tất cả những thứ như gia thế, nghề nghiệp, tuổi tác đều không quan trọng, chỉ cần là đơn thân, chưa kết hôn là con có thể đưa về để mọi người trong nhà xem."
"Mẹ, con chưa có thật mà, chờ khi nào con có, nhất định con sẽ đưa về nhà ngay." An Hạ Dao bất lực, phải an ủi một hồi nữa thì bà An mới chịu tắt máy.
An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, không biết từ lúc nào cô nhận ra rằng, mỗi khi nhận được điện thoại của cha hoặc của mẹ cô đều thấy rất mệt, nhất là khi nói tới chuyện tìm đối tượng lại càng khiến cô cảm thấy một áp lực vô hình, khiến cô như nghẹt thở đến nơi.
Di động lại đổ chuông khiến An Hạ Dao giật nẩy mình, cô đưa tay ra mở máy, nhìn thì thấy đó là một số lạ, do dự một lúc rồi vẫn nghe: "A lô"
"Em gái nắn răng, mau mở cửa!" Giọng nói trầm trầm, rõ ràng của Diệp Trí Viễn vọng đến. Trống ngực An Hạ Dao đập thình thịch, im lặng một lúc xong cô hắng giọng mấy cái rồi mới nói: "Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi." Nói xong, tắt máy không do dự, nhưng trong lòng thấy bất an.
Di động vẫn đổ chuông liên tục, An Hạ Dao tắt máy không chút do dự.
Chuông cửa nhà cô vang lên.
An Hạ Dao đập vào trán, mặt tỏ ra bất lực, nhắm mắt lại, nằm xuống ghế sa lông, giả chết, giả như trong nhà không có ai.
Diệp Trí Viễn lịch sự nhấn chuông một hồi, thấy An Hạ Dao không có vẻ sắp ra mở cửa, không khách sáo nữa, vừa dù