Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1247 lượt.
cùng thì Diệp Trí Viễn không nén được đã phá tan sự im lặng.
An Hạ Dao cố nén cảm xúc phức tạp trong lòng, ngước khuôn mặt xinh đẹp lên, làm ra vẻ trấn tĩnh, nhìn Diệp Trí Viễn. Vẫn với khuôn mặt điển trai và vẻ phong độ, anh đang nhìn cô bằng đôi mắt nóng bỏng, An Hạ Dao bất giác đưa mắt nhìn đi chỗ khác, không đám nhìn vào mắt anh, khẽ đáp: "Đúng vậy, đã mười năm rồi!"
Thời gian mười năm, 3.650 ngày đêm, thời gian nhanh như thoi đưa, có thể làm thay đổi quá nhiều thứ, còn những thứ không làm thay đổi được thì cũng đã có kết quả cuối cùng.
An Hạ Dao tưởng rằng từ sau khi cô và Diệp Trí Viễn chia tay đoạn tuyệt với nhau thì sẽ không còn quan hệ gì, sau này đến chết cũng sẽ không qua lại nữa. Không ngờ, trận say rượu ấy, lần "thoát ra khỏi quỹ đạo" bằng một đêm tình ấy, đã lại khiến cô liên quan đến anh.
Tuy An Hạ Dao không chuẩn bị để đối phó với điều này, nhưng nếu nó đã đến thì sẽ phải đối diện, cô sẽ không chạy trốn, có điều, khi đối diện sẽ có đôi chút khó khăn mà thôi.
Đôi mắt sâu thẳm của Diệp Trí Viễn nhìn chăm chăm vào An Hạ Dao, anh nói: "Hình như em không thay đổi gì cả."
"Làm sao mà không thay đổi cho được?" An Hạ Dao cười tự chế nhạo, "Chỉ có điều, anh không quen với tôi mà thôi."
"Chúng ta sẽ quen." Diệp Trí Viễn cười đầy vẻ quyễn rũ, rồi bất ngờ kéo An Hạ Dao vào lòng, nâng gáy cô lên, đặt một chiếc hôn nhẹ lên trán cô với vẻ thô bạo nhưng không kém phần dịu dàng.
Hạ Dao đẩy tay Trí Viễn ra theo phản ứng có điều kiện, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng đến tận cổ, thậm chí tai cũng nóng bừng, cô có thể cảm thấy rất rõ ràng rằng, trái tim cô dường như đã ngưng đập trong khoảnh khắc, rồi sau đó loạn nhịp, thình thịch thình thịch... Cô châm biếm với vẻ giận dữ: "Diệp Trí Viễn, hôn tôi, anh không sợ răng bị va à?"
"Em gái nắn răng, quả nhiên là em vẫn nhỏ nhen như vậy." Trí Viễn mỉm cười, khẽ thốt lên.
Cảnh tượng chia tay mười năm trước vẫn thường hiện lên trong tâm trí anh, Diệp Trí Viễn cao ngạo không sao có thể chấp nhận được hiện thực bị An Hạ Dao - Em gái nắn răng cắm sừng và bỏ rơi, vì thế mà Diệp Trí Viễn ghi nhớ rất rõ mỗi một lời nói, mỗi một ánh mắt của hai người.
Cùng với sự trôi qua của thời gian, mặc dù Trí Viễn vẫn không sao chấp nhận được điều đó, nhưng dần dần anh cũng đã thấy lòng bình tĩnh lại, đó là thời tuổi trẻ ngông cuồng, yêu đơn giản và mãnh liệt, đến nỗi quên mất rằng, chỉ có những người yêu sâu sắc nhất mới làm cho mình bị tổn thương nhất. Cũng chính bởi vì tình yêu nông nổi mới khiến cho mình bất chấp tất cả và dồn vào tất cả như thế.
Diệp Trí Viễn đem tình yêu sâu sắc đó cất giấu nơi đáy lòng. Trên đời này có rất nhiều việc mà bạn không thể kiểm soát được nhưng bạn có thể kiểm soát được bản thân. Nếu đã bỏ lỡ tình yêu đối với Hạ Dao, thì hãy cứ để nó trôi qua đi. Một lần yêu bằng tất cả con tim, một lần khắc ghi trong tim, đời người như vậy không còn gì để hối tiếc nữa.
Nếu không có cái lần "một đêm tình ấy", thì có lẽ Diệp Trí Viễn cũng sẽ dần quên Hạ Dao, quên mối tình đầu nông nổi, nhưng số phận lại run rủi để anh gặp lại cô.
An Hạ Dao, nếu số phận đã quyết định như vậy: em là người phụ nữ của anh, vậy thì dù thế nào Diệp Trí Viễn cũng không thể bỏ qua.
Mỗi lần nghe Diệp Trí Viễn gọi bằng mấy từ Em gái nạm răng, là một lần An Hạ Dao lại thấy nơi sâu thẳm trong lòng mình xốn xang, đó là một nỗi đau mang theo vị ngọt ngào.
Mặc dù An Hạ Dao có phần bất lực, nhưng dù sao thì cô cũng không còn là cô nữ sinh ngây thơ l7 tuổi nữa. Trải qua những đổi thay của thời gian, cô đã học được cách tự bảo vệ mình, cô khẽ nhếch môi, cười với vẻ rất lịch sự: "Diệp Trí Viễn, tôi không phải là Em gái nạm răng, tôi là An Hạ Dao! Đề nghị anh hãy tôn trọng!"
Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày lưỡi mác, cười với vẻ ôn hòa: "Thôi được, An Hạ Dao."
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn một cái rồi im lặng.
Một lát sau người thợ khóa tới và thay cho Hạ Dao một chiếc chìa khóa khác.
An Hạ Dao lấy ví tiền ra, ngạc nhiên hỏi: "Không cần phải trả tiền à?"
"Không cần." Trí Viễn nhếch khóe môi, cười với vẻ rất thân thiện: "Nếu em thấy áy náy thì có thể mời anh ăn cơm."
"Anh muốn ăn gì?" An Hạ Dao tỏ ra không muốn nợ nần gì Diệp Trí Viễn, vội hỏi.
"Yêu cầu của anh không cao, chỉ cần em đích thân vào bếp nấu là được."
Đôi lông mày của Diệp Trí Viễn khẽ nhướn lên, môi nở nụ cười rất tươi.
"Tôi không biết nấu." An Hạ Dao chau mày, từ chối không chút do dự.
"Không biết thì có thể học, anh có thể dậy em." Diệp Trí Viễn tình nguyện với vẻ rất tự hào.
"Không cần!" An Hạ Dao lắc đầu từ chối, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm chỉnh, nhướn mày, hỏi: "Chỉ cần là tôi đích thân vào bếp, còn thì món gì cũng được?"
Diệp Trí Viễn gật đầu.
An Hạ Dao quay người bước nhanh vào bếp, xé hộp mỳ, đổ nước xôi vào, bê ra: "Này, được rồi."
"Không lẽ lại như thế" An Hạ Dao, em định dùng bát mỳ này để đuổi anh đi à?" Diệp Trí Viễn kêu lên, không thể tin được.
"Nếu không, anh còn muốn ăn gì nữa?" An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ vô tội: "Vừa rồi chẳng