Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

phải là anh đã nói rồi còn gì, chỉ cần tôi đích thân vào bếp, còn món gì cũng được."
Diệp Trí Viễn bất lực đón lấy bát mỳ từ tay An Hạ Dao, nét mặt không giấu nổi vẻ căm ghét.
An Hạ Dao bình thản nhìn, cười khúc khích rồi vớ một đôi đũa từ trong bếp, nói với vẻ mặt tươi rói: "Ăn nhanh đi, mỳ để lâu thì không ngon nữa đâu."
Diệp Trí Viễn đặt bát mỳ xuống, nhìn An Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, đồng thời bất mãn, nói: "An Hạ Dao, rõ ràng em biết là anh rất ghét ăn mỳ ăn liền, ý của em là gì vậy?"
"Anh muốn ăn thì ăn, không muốn ăn thì biến, nhiều lời quá." An Hạ Dao giận dữ gầm lên với Diệp Trí Viễn.
Thôi được, An Hạ Dao thừa nhận, cô nhỏ nhen, cô không thể nào ở cùng trong một khoảng không gian chật hẹp, cùng nói chuyện với Diệp Trí Viễn như không có chuyện gì.
Diệp Trí Viễn nghe tiếng gầm ấy của An Hạ Dao thì sầm mặt lại, thở dài một cái, chau mày, nói với vẻ bất lực: "An Hạ Dao, chúng ta không thể nói chuyện tử tế với nhau được sao?"
"Tôi chẳng có chuyện gì để nói với anh cả." An Hạ Dao đưa tay vớ lấy bát mỳ mà Diệp Trí Viễn để xuống, cầm đũa lên ăn với vẻ giận dữ.
"Anh thì anh cảm thấy, những chuyện mà chúng ta có thể nói với nhau rất nhiều." Diệp Trí Viễn bóp trán, vẻ mặt bất lực: "Em có thể tạm thời không ăn mỳ được không?"
"Nếu anh muốn nói thì cứ nói, còn ăn là việc của tôi, có trở ngại đến anh đâu." An Hạ Dao không ngẩng đầu lên, nói không rõ ràng.
"An Hạ Dao!" Lòng kiên nhẫn của Diệp Trí Viễn đã hết, giọng bất giác trở nên lạnh lùng.
"Diệp Trí Viễn, đây là nhà tôi, không đến lượt anh lớn tiếng nói với tôi đâu."
An Hạ Dao đặt đũa xuống, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm nghị. "Nhà tôi không hoan nghênh anh, mời anh đi cho!"
"Em!" Diệp Trí Viễn bị An Hạ Dao làm cho tức tới mức nghiến chặt răng, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp: "An Hạ Dao, em đuổi anh...?"
An Hạ Dao hít một hơi thở sâu rồi nói rành rọt từng tiếng: "Đúng thế, tôi mời anh ra! Cũng đề nghị anh từ nay về sau đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa!"






Diệp Trí Viễn chau mày, giận dữ đứng dậy: "Ra thì ra, cô tưởng rằng tôi thèm lắm đấy à? An Hạ Dao, sau này cô đừng có mà hối hận!"
An Hạ Dao vội đứng dậy theo, đi nhanh ra cửa.
Diệp Trí Viễn đứng ở cửa, như chờ An Hạ Dao nói gì đó, không ngờ, An Hạ Dao lại đóng mạnh cửa lại, mạnh đến mức khiến Diệp Trí Viễn cũng giật mình.
"Dao Dao, em cứ phải như vậy mới được sao?" Diệp Trí Viễn gầm lên từ phía sau cánh cửa.
An Hạ Dao không trả lời, tay nắm lại thành nắm đấm, rồi từ từ đứng dựa vào cửa và trượt xuống vẻ bất lực, đáp một câu với vẻ tự giễu cợt mình: "Không như vậy thì phải như thế nào đây?"
Khi An Hạ Dao đẩy cửa phòng VIP bước vào, Thất Hề lao đến như tên bắn, ôm lấy cô một cách thắm thiết, ghé sát vào tai, khẽ nói: "Anh chàng này là bạn học hồi phổ thông của mình, theo đuổi mình đã lâu rồi, cậu nhìn thấy thế nào?" Nói xong mới buông An Hạ Dao ra, chớp mắt với cô. An Hạ Dao cũng chớp mắt với Thất Hề, ra ý đã hiểu ý của Thất Hề, nhìn về phía chàng trai đang chọn bài hát. Đó là một người cao lớn, trông rất phong độ, quay đầu lại nở một nụ cười hòa nhã, thân thiện, và tự giới thiệu: "Chào em, anh là Cố Xuyên!"
An Hạ Dao mỉm cười lịch sự: "Chào anh, em là An Hạ Dao." Nói rồi gật đầu với Thất Hề, ý muốn nói là có thể xem xét.
Khuôn mặt xinh đẹp của Thất Hề bỗng chốc đỏ ửng lên, cô hỏi với vẻ dịu dàng: "Cố Xuyên, người bạn của anh khi nào mới đến?"
"Ồ" chẳng phải đã đến rồi sao." Cố Xuyên hất hàm về phía cửa.
An Hạ Dao nhìn theo ánh mắt của Cố Xuyên và rồi tròn mắt, Diệp Trí Viễn!
Duyên phận đúng là thứ kỳ lạ, An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn chia tay, hoàn toàn không cố ý, suốt 10 năm không một lần gặp lại, thế nhưng, kể từ sau lần "vượt ra ngoài quỹ đạo" ấy, trong thế giới nhỏ bé của An Hạ Dao, cứ quay người là lại gặp phải Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn cũng có vẻ ngạc nhiên mất một lúc, sau đó mới cười hì hì và bước vào, vỗ vai Cố Xuyên, hỏi: "Ai là nữ thần mà cậu thầm yêu?" Nói rồi, bất giác đưa mắt nhìn sang An Hạ Dao.
"Thất Hề, anh giới thiệu một chút, đây là anh Diệp Trí Viễn, học khóa trên và là người anh em thân thiết của anh hồi đại học." Cố Xuyên vội lên tiếng, giới thiệu, "Trí Viễn, đây là Thất Hề, đây là chị em tốt của cô ấy, cô An Hạ Dao."
"Tôi biết." Diệp Trí Viễn nở nụ cười tươi rói chào Thất Hề, rồi tiến đến ngồi xuống bên cạnh An Hạ Dao rất tự nhiên, "An Hạ Dao, đúng là rất tình cờ!"
Thất Hề có vẻ hơi lúng túng, cứ đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao.
Cố Xuyên thấy vậy, bèn kéo Thất Hề "Hát cùng anh đi."
Thất Hề đón chiếc Mic mà Cố Xuyên đưa cho, hai người đưa mắt nhìn nhau, rồi hòa theo tiếng nhạc Cố Xuyên bắt đầu hát trước: "Còn nhớ cơn gió mùa hè đêm trước/ trong khoảng khắc lướt qua/ nó cuốn theo tất cả, chỉ còn để lại sự tĩnh lặng, u buồn..."
Đó là bài "Mùa hè bị gió thổi qua" đã đóng đinh với tên tuổi của Lâm Tuấn Kiệt và Kim Sa, Thất Hề liền tiếp lời: "Như cơn gió đêm vẫn không ngừng thổi/ Cơn mưa mùa thu theo về/ nhiệt t